Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Dột từ nước mắt...

Dột từ nước mắt…


Tản văn _ Nguyễn Ngọc Tư.


 


Chú rể điện thoại cho tôi, hỏi bữa đám cưới em chị có thấy cô nào vừa khóc vừa chạy đi không. Tôi nói có, mà ai ở trong tiệc cưới hôm đó cũng thấy, vì đang lúc làm lễ người nào cũng chăm chú coi, tự dưng có một cô đứng dậy khóc hức lên, ôm đứa con nít bỏ chạy ra ngoài. Vậy chị có biết cô đó là ai không, chú rể hỏi dồn, em bị cổ hại thê thảm lắm rồi.


            Cuộc điện thoại diễn ra vào cuối tuần trăng mật. Người bị hại gọi cho bạn bè để hỏi ai … hại cậu ta. Câu trả lời nhận được khá mờ mịt, bàn cô ấy ngồi gần cửa ra vào, cô xốc đứa bé lên chạy cũng nhanh, chỉ nhớ tóc hơi dài, xoăn thả xuống cái lưng nhỏ nhắn, áo váy xanh xanh chấp chới ngoài nắng, rồi mất hút, rồi neo cặm lại bao nhiêu là dấu hỏi, ai, sao mà khóc, ai làm cho khóc,mắc mớ gì khóc… Ngơ ngác ngó nhau, không ai giải thích được, bèn bỏ qua chuyện đó để … ăn tiệc.


            Nhưng có một người không thể quên được, không thể nguôi ngoai. Cô dâu suốt một tuần trăng ngọt ngào lúc nào cũng hỏi, sao người đó khóc, rồi không quan tâm chồng giải thích sao, nghiến răng kêu trời sao, tân nương nước mắt ngắn dài. Chú rể mệt mỏi, “em phải tìm cho được cái người vô duyên đó, chị à, tự dưng vô đám cưới người ta mà khóc lóc…”.


            Tôi cười dù biết thằng em bà con của tôi ở đầu dây bên kia đang mếu, nó sẽ phải lục tung xốc xới gọi cho gần năm trăm người, may ra có ai đó ngồi chung bàn với người đã khóc, may nữa thì họ sẽ biết cô là ai. Tôi cười vì hình dung ra vài kết quả, cô kia có thể khóc vì …đau đầu. Có thể khung cảnh tiệc cưới diễn ra giống như tiệc cưới của cô, nhưng cuộc hôn nhân đó vừa tan vỡ, vết thương chưa lành. Hoặc anh chồng đi công tác xa dài ngày, nên cô nhớ. Có thể cô chưa từng làm cô dâu trong một tiệc cưới nào, nên cô tủi buồn khi thấy người ta thênh thang xiêm áo. Có thể anh chàng nào đó đã bỏ trốn khi cô mang thai đứa bé. Mà, đứa bé chắc gì là con của cô, cô dắt thằng cháu đi vì mẹ nó vắng nhà.


            Tất cả đều có thể, nhưng tất cả đều không thể, vì câu chuyện của cô dâu kém mơ mộng hơn: người phụ nữ, đứa trẻ phải có liên quan tới chồng mình, nên họ mới đau đớn như vậy, trong ngày cưới. Trí tưởng tượng tràn đầy khi niềm tin thì cạn, thằng em mô tả cô vợ mới cưới của mình với chút buồn bã.


            Và hoang mang. Bởi trên đời hay xảy ra nhiều chuyện cực kỳ… lãng nhách, vô duyên hơn, thí dụ như sẽ có vài cuộc điện thoại ở nhà reo mà nàng a lô thì bên kia nín thinh, lụp cụp cúp máy. . Thí dụ như có cô hớt hãi báo tin, anh ơi em có thai rồi trước khi kịp nhận ra mình nhầm số, nhưng nàng đã kịp nghe, kịp nghĩ, bên kia có thật là nhầm. Thí dụ như cái điện thoại báo “pin yếu” mà nàng cú tưởng cô …Phi Yến nào đó thập thò tìm chàng.


            Cứ vậy, chuyện ở đâu trên trời rơi xuống, làm mái nhà hạnh phúc nhiều khi dột ướt loi ngoi. Cái viễn cảnh mệt mỏi này mở ra một chân trời mơ hồ u ám. Thằng em tôi bắt đầu cảm nhận được. Và chỗ dột đầu tiên là từ cô nàng nào tới khóc trong đám cưới của nó, từ đó, ướt loang ra…


            Cố gắng cho thằng nhỏ chút hồ hởi trướ khi cúp máy, tôi bảo, “chị tin em mà…”. Mà sao nghe như tôi đang thở dài, tôi tin thì được gì, người yêu nhau mới cần tin nhau. Thật ra, tôi suýt buộc miệng, “sao tui nghi quá, đâu nhớ cho kỹ coi, thật là không có gì?!”.


Nước mắt ấy không tin không được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]