Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Đứa con tinh thần

Đứa con tinh thần


 


Là Cô nhỏ muốn nói đến công tác chủ nhiệm của mình.


Các anh chị đồng nghiệp vẫn bảo, để ý mà xem, học trò thường giống thầy cô chủ nhiệm. Lớp thầy đó lớp học sinh thường chăm chỉ, nhẫn nại. Lớp khác, học sinh tài hoa nhưng tinh thần hơi tự do, dân chủ quá. Học sinh lớp đó thì giỏi đấy nhưng hơi kiêu ngạo. Học sinh của thầy này thì bao giờ cũng lễ phép, ngoan hiền dễ thương... Ngẫm đúng thiệt. Thầy cô chủ nhiệm có ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành nhân cách của học sinh. Đặc biết ở lứa tuổi tập làm người lớn của tụi nhỏ tuổi tròn trăng này, thầy cô giáo, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm, giống như tấm gương soi để các em tìm ảnh mình trong đó.


Ngày Cô nhỏ mới ra trường, cũng làm công tác chủ nhiệm nhiều năm. Thấy học trò mình cũng nhí nhố, đồ rê mí giống mình thiệt. Cô yêu trò và có lẽ trò cũng yêu cô nhiều thế. Cô đặc biệt nghiêm khắc với các hành vi thô lỗ, vô lễ của học sinh nên học sinh của cô phần đông rất ngoan. Cô trọng cách sống tình cảm, nên học trò cô cũng rất đoàn kết, thương mến nhau, không chia bè rẽ phái... (Là cô tự nhận xét thế, không biết đồng nghiệp và học trò cô nghĩ sao nhỉ???)


Khoảng 5-6 năm qua không làm công tác chủ nhiệm, thấy khỏe thiệt. Không bận rộn vì bao nhiêu hồ sơ lý lịch. Không ở lại với giờ sinh hoạt lớp có khi trưa muộn hoặc tối mịt mới về. Không phải ngày nào cũng lên lớp, dò sổ đầu bài kiểm tra xem em nào vắng học, em nào bị điểm kém, em nào vi phạm kỷ luật... Không phải băn khoăn tìm cách giải quyết các vấn đề của lớp. Không phải hậm hực vì nỗi thi đua không công bằng. Không phải buồn lòng vì sao thành quả của mình không được như ý. Vân vân và vân vân.


Năm học 2009-2010, giáo viên tham gia học cao học quá nhiều, thế là Cô nhỏ đành phải giã từ ngày tháng không phải chủ nhiệm sung sướng ấy. Cô nhỏ được phân chủ nhiệm lớp 10/9...


10/9 là lớp có số đông học sinh cư trú ở vùng sâu, vùng xa (chỉ có 4 em ở địa bàn thị trấn). Hầu hết là con nhà nông, gần nửa lớp là con hộ nghèo và cận nghèo. Khó khăn thật nhiều. Ngày ngày, có em phải đạp xe mất cả tiếng đồng hồ mới đến được trường. Có em ở quá xa như Duy Hải, Duy Nghĩa phải trọ học với số tiền ít ỏi được đổi lấy từ những củ khoai lang, củ lạc mà ba mẹ phải tưới mồ hôi trên mênh mông cát trắng mới có được. Thương các em vô ngần. Mình tiết kiệm cho các em mọi chi phí cho hoạt động phong trào ở trường. Nhảy sạp ư? Nhảy cho đẹp được rồi, không phải thuê trang phục đâu. Văn nghệ ư? Các em tự tập tam ca, tốp ca tham gia cho có phong trào thôi, chứ tiền đâu mà thuê biên đạo, thuê trang phục để lên sân khấu. Mục tiêu duy nhất là học, học, và học, để không uổng công ba mẹ nghèo mong đợi.


Thế nhưng, không như mình mong đợi. Các em vẫn còn quá vô tư, ham chơi hơn ham học. Kết quả học kỳ I thấp quá, toàn trường có 5 học sinh xếp loại học lực kém thì lớp mình chiếm tới...4 học sinh rồi. Học kỳ II, mình vận động các em đăng ký học thêm các môn các em còn yếu nhiều như Toán, Lý, Hóa, rồi tìm thầy nhờ dạy cho các em. Riêng môn Tiếng Anh, mình mở lớp dạy miễn phí tại nhà, chủ trương ban đầu là chỉ dành cho những em có điểm trung bình môn dưới 5,0. Tưởng sẽ cải thiện được tình hình học tập, nhưng không ngờ thời gian đầu các em đi học khá đầy đủ, dần dần chỉ còn vài ba em đến lớp học thêm, kể cả lớp học miễn phí của mình. Lý do ư? Một lẽ vì xa quá đi không nổi, lẽ còn lại là lười. Thế là lớp học Lý giải tán. Lớp học Toán và Tiếng Anh thì vẫn duy trì đến cuối năm với số lượng ... buồn hiu hắt. Mình cũng bám sát các thầy cô giáo bộ môn, theo dõi xem em nào bị điểm kém liền lập tức mời phụ huynh học sinh đến để làm việc. Cả học kỳ II như thế, mình cứ bận rộn, cứ lo âu...


Thi học kỳ xong, mình chờ các giáo viên bộ môn nhập điểm, rồi lo cộng trước điểm bình quân, xem có em nào thi lại, có em nào thiếu điểm chút ít thôi, để kịp thời xin giáo viên bộ môn xem xét lại, cho em cơ hội được lên lớp. Kết quả là chỉ có hai em thi lại, nhưng thật ra, số lượng học sinh yếu nhiều hơn thế.


Đó là vấn đề học tập. Điều buồn nhất là ý thức rèn luyện hạnh kiểm của các em. Học lớp Lý của thầy được hơn nửa tháng, nghỉ dần và giải tán mà không một lời cảm ơn, không một đồng học phí. Lẽ ra trước khi nghỉ học, các em phải đến gặp thầy, cảm ơn thầy và nộp học phí. Mình biết, không thầy nào lấy tiền nếu các em xử sự được thế. Cả lớp Toán cũng thế, có em học mãi vẫn không đóng một đồng học phí nào. Mình buồn. Học sinh của mình mà thế ư? Rồi mình cũng có cách giải quyết, nhưng thất vọng vô cùng...


Cuối năm, mình bảo, cô sẽ không xin chủ nhiệm lại lớp mình, nhưng nếu có “duyên nợ”, nghĩa là do phân công của trường, thì hẹn gặp lại các em. Mình hơi duy tâm, và mình tin ở duyên số (!)


Đầu năm học mới, mình được phân công chủ nhiệm lại lớp cũ. Các em vỗ tay khi mình bước vào lớp. Nhưng mình thật sự mệt mỏi. Cảm giác mệt mỏi của một năm chủ nhiệm trước với kết quả không như ý làm mình chán nản. Mình ước gì không phải chủ nhiệm nữa. Có lẽ các em cũng cảm thấy được điều đó. Các em tỏ ra người lớn hơn, ít vô tư nói cười hơn, và có lẽ... sợ cô lắm.


Mình đặt câu hỏi với chị Vân D: Chị có thích chủ nhiệm không? Chị trả lời: Thích chứ. Chị thấy đi dạy mà không chủ nhiệm nó không trọn vẹn ý nghĩa em à. Giống như có chồng mà không có con vậy. Trong trường, chị Vân D là một trong những thầy cô mình cảm phục về sự tận tụy với nghề. Chị hầu như không bao giờ lên lớp trễ. Chị bao giờ cũng bao dung, ân cần, xem học sinh như con trẻ ở nhà. Ít khi nào thấy chị tỏ ra mệt mỏi vì những giờ lên lớp vất vả hay chán ngán vì những học trò hư. Một tấm gương cho mình noi theo.


Mình đặt câu hỏi trên với chị một vài hôm trước khi có một cô giáo Tiếng Anh mới về. Dù đã nhận được câu trả lời chan chứa tình cảm với nghề ấy, và dù đang chứng kiến những thay đổi tích cực từ phía các em, mình vẫn lên gặp Ban Lãnh đạo xin được chuyển lớp chủ nhiệm cho cô giáo mới. Mình thấy công tác chủ nhiệm quá vất vả. (Mình xấu thật vì ích kỷ quá,

 )


Mình tin ở duyên số. Có lẽ vì duyên số giữa mình với 11/9 nên cuối cùng mình vẫn phải tiếp tục làm người hướng đạo cho các em, mặc dù trước đó, đề xuất xin cắt lớp chủ nhiệm của mình xem ra được chấp thuận khá dễ dàng. Ý Trời cũng hay, vì mình cũng thật sự hoang mang, nửa muốn không chủ nhiệm, nửa còn lại là tấm lòng không nỡ chia tay các em.


Giờ đây, mình thầm cảm ơn duyên số đã giữ các em ở lại bên mình. Các em thay đổi từng ngày. Mình nhận được lời khen từ các thầy cô giáo dạy bộ môn của lớp. Sổ đầu bài đầy kín những con điểm cộng; điểm tốt cho bài cũ nhiều hơn điểm xấu. Đóng góp nhiều nhất cho sự thay đổi này phải kể đến bí thư chi đoàn Võ Hồng Anh đầu tiên. Em thay mình làm tất cả các công việc trước đây mình vẫn làm. Giờ giải lao mình ghé qua, thấy em tay cầm sổ đầu bài, có khi hài lòng, có khi nhăn nhó phàn nàn với các bạn...


Mình như muốn hít một hơi thật dài, cho sức sống, niềm tin yêu căng phồng trong lồng ngực, để bắt đầu một giai đoạn đời mới trong nghề nhà giáo, một giai đoạn từ nay mãi mãi về sau sẽ không bao giờ còn cảm giác mệt mỏi với nghề nữa, lòng thầm hướng về thầy giáo Nguyễn Trường Sơn yêu kính của mình: Thầy ơi, con sẽ vững lòng theo bước chân Thầy…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]