Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Những vòng tay âu yếm



Những
Vòng Tay Âu Yếm












“Tình
yêu là món quà quý nhất mà con người nhận được của nhau.” Ludovie
Helévi




Chúng tôi đón chào và làm quen với Andrea khi cô xuống xe buýt cùng với các sinh viên đồng hương của cô. Ðó là những sinh viên Slovakia, họ đến theo chương trình trao đổi sinh viên giữa các nước. Andrea biết nói tiếng Anh nhưng cô rất lo lắng. Tôi có thể cảm nhận sự
lo lắng của cô. Gia đình tôi có năm người. Bọn trẻ nhà tôi đã
quá quen với những sinh viên nước ngoài, nên chúng nhanh chóng
chạy lại với cô và muốn ôm cô, nhưng lát sau, tôi nhận ra rằng
cô không quen với cách biểu lộ tình cảm này. Chúng tôi thì lại
rất thường ôm nhau. Các thành viên trong gia đình ôm nhau nhiều
lần trong ngày và Andrea thấy hết những cảnh đó. Tôi có thể nhận
thấy cảm xúc biểu lộ trên mặt cô những lúc ấy. Cô cũng rất muốn
làm như thế.




kể cho tôi nghe tuổi trẻ của cô tại châu Âu. Mẹ của Andrea cũng
rất yêu con, và mối quan hệ của hai mẹ con nói chung là tốt đẹp
và thắm thiết “theo kiểu châu Âu”. Mẹ cô đã thôi không ôm ấp cô
từ khi cô còn rất nhỏ.




Khi
cùng chung sống với chúng tôi vào mùa hè năm 1992, Andrea dần
dần trở thành một thành viên trong gia đình tôi. Chúng tôi cảm
thấy mến nhau rất nhanh, và cũng từng ôm nhau.




Andrea
đã biết được niềm vui khi ôm lấy người khác và được những người
thân yêu ôm lấy, và nhất là cô thấy cần phải chia sẻ niềm hạnh
phúc ấy với mẹ mình.




Cuối
tháng tám, Andrea trở về Sloviakia. Cô đáp máy bay tới Munich,
nơi mẹ cô đang chờ đón tại phi trường. Mẹ cô đón cô với nụ cười
và những lời âu yếm như thường lệ, rồi giúp cô mang túi xách.




Andrea
nhìn mẹ, mắt cả hai mẹ con đều đầy lệ, cô nói: “Mẹ, con muốn ôm
mẹ, và cũng muốn mẹ ôm con, thật lâu”. Họ đã làm thế, và hôm đó,
hai mẹ con ở lại phi trường suốt ba tiếng đồng hồ để khóc, ôm
lấy nhau và trò chuyện. Andrea nói rằng cô sẽ thường xuyên ôm
con của mình, và mẹ cô cũng muốn dự phần vào đó. 




Mary
Jane West

**************************************************************************


Bạn bảo, bạn và ta rất giống nhau. Như rứa, như rứa đó... Ừ, giống mà. Bạn và ta đều có tấm lòng chân thành. Quan điểm sống cũng giống: Không biết người ra sao, tốt hay xấu, nhưng trước hết hãy tin người đi, cho người và cho mình một cơ hội để đến với nhau...

Bạn nhắn tin. Cười ke..ke...ke...

Ta nghe xót dạ quá. Thương bạn nén tiếng nấc trong lòng... Nỗi khổ trong lòng người đàn ông của bạn, ta hiểu, bạn à.

_ Ta ôm mi cái được không?

_ Được.

.................

_ Ta ôm mi cái nghen?

_ Không. Ta không cho mi ôm ta nữa.

_...





_ Để ta ôm mi...







Lém hả mi? Đứng yên đi. Tay mi nhỏ xíu...



................................

Lại thêm một điểm giống nhau. Ta và bạn đều thèm... một vòng tay ôm. Là khi rối lòng. Là khi thấy bơ vơ trống trải. Là khi thấy thiếu niềm tin ở chính bản thân mình. Là khi lòng có một niềm vui nho nhỏ cần chia sẻ. Là gặp lại nhau giữa cuộc đời, hay lúc sắp phải chia xa...

Khi bạn nói: "Ta ôm mi cái được không?", là lúc ta thương bạn vô cùng. Lúc đó ta nhận ra, bạn cũng mềm và bé nhỏ như cọng cỏ, dù trước ta lúc nào lúc nào bạn cũng gồng mình tỏ vẻ ta đây mạnh mẽ lắm. 


Bạn à, dù cuộc sống của bạn đang bế tắc, bạn đang phải đuối sức bơi ngược dòng nước xiết, và bầu trời trên đầu bạn đầy mây đen và giông tố.... Bạn cũng không được đánh mất niềm tin đấy nhé. Trời không thể cứ mưa mãi. Nếu mỏi mệt, bạn hãy dừng lại nghỉ ngơi giây lát. 


Tựa vào ta đi. 


Ta sẽ cho bạn một vòng tay ôm ấm áp, để bạn biết rằng trong cơn giông tố cuộc đời, bạn không phải bước đi một mình. 





















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]