Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

KHU VƯỜN LƯU LẠC

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Khu vườn lưu lạc


Nguyễn Vĩnh Nguyên



Sau một đêm thức dậy, mở
cửa sổ ra, khung cảnh khu vườn hôm qua trước mắt bạn hoàn toàn khác. Bạn sẽ
hoài nghi không biết có phải mình đang lạc vào một giấc mơ, hay trong giấc ngủ
say, có ai đó đã mang bạn đến đặt vào một chiếc giường khác, một không gian
khác.

Sao thế nhỉ, khu vườn thân quen của bạn, những gốc cây mít, xoài và vú sữa thân
thiện và cả cái giếng nơi bà nội bạn vẫn ngồi giặt đồ, nơi bạn từng soi bóng thời
niên thiếu đã biến mất. Tất cả chỉ còn lại một khoảng trống chờn vờn sương. Cả
bầy gia súc nữa. Chúng vắng đi một cách lạ lùng. Không một dấu vết. Cả con chó
săn có vệt lông xoáy trên lưng và đôi tai vểnh lên vẫn rượt đuổi bọn gà trong
vườn cũng bặt tăm. Không một tiếng sủa.

Ông nội của bạn sẽ bảo rằng, cuộc đời ông ít nhất đã kinh qua ba biến cố gần
như vậy. Sau một đêm thức dậy, tất cả đồ đạc, vật dụng trong nhà biến mất.
Chiếc đài radio loại có tay xách vuông, loa tròn màu đồng cũ kỹ mà suốt ngày
ông ôm khư khư cũng không còn. Còn bà nội bạn than phiền và khóc lóc vì phải bỏ
ra một số tiền lớn sắm sửa lại tất cả mọi vật dụng trong nhà. Chiếc ca US bằng
sắt mà bà thường dùng để chế nước chè xanh, chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun đen
bóng hơi khói, chiếc cối đá giã đậu, gạo để ở góc nhà và cả mớ xoong nồi từ đời
trước để lại, thân quen đến mùi bồ hóng, từng vết nứt... tất thảy đã biến mất
trong những sáng mù sương.

Liệu có tên trộm nào ghé qua ngôi nhà của bạn đêm qua và cuỗm tất cả hay không?
Bạn thường bị hấp dẫn và hoang mang bởi những câu chuyện bùa chú hay đại khái
những lời đồn thổi dị đoan. Nhưng điều đó không đủ sức thuyết phục bạn tin vào
những phép lạ. Bạn sẽ đặt ra cho mình giả thiết: nếu như tên trộm đến đây với
một rừng bùa ngải, hắn cũng chỉ có thể lấy được những vật dụng trong nhà, làm
sao có thể mang cả khu vườn ra đi một cách gọn nhẹ như thế, chỉ sau một đêm?

Và bạn nhắm mắt nhớ lại tối qua, tiếng chó tru trăng đã cất lên trong góc vườn
thế nào, mùi nhang trên bàn thờ xộc vào bạn một ám ảnh ra sao. Và bạn, bạn đã
làm gì, cầu nguyện điều gì trong khu vườn ấy, trước bức tượng người phụ nữ bằng
đá thạch anh luôn trong vẻ mặt bí ẩn, đôi mắt nhìn xuống và thấu suốt mọi bước
chân của bạn. Bạn bước sang phải, đôi mắt ấy nhìn chằm chằm hiền lành vào bạn.
Bạn bước sang trái, đôi mắt ấy dõi theo và soi chiếu vào mắt bạn khiến bạn nghĩ,
đôi mắt của bức tượng được tạo ra để theo dõi những con người đã bước vào khu
vườn, theo dõi tất cả những gì chuyển động phía trước, phía sau, dù nhanh, dù
chậm. Và bạn quỳ xuống trước sự sống động của tượng, bạn hình dung một vệt nước
chảy xuống từ hốc mắt bên phải.

Cũng có thể là một vệt máu. Vì bạn biết mình có tội. Bạn lầm rầm khấn: nếu con
còn tái phạm, xin hãy cho khu vườn này biến mất ngay bây giờ. Bạn thường gọi
bức tượng là Bà. Lịch sử của Bà - hình như ông nội có kể cho bạn nghe vào những
năm thơ ấu. Đó là một bức tượng có nguồn gốc từ bên kia đại dương do những thương
nhân mang đến, đổi lấy cả một đàn bò của nhà nội bạn. Bức tượng ấy tượng trưng
cho vẻ đẹp của thời kỳ ánh sáng, nhưng được làm khuyết một lỗi nhỏ ở cánh tay
như vết sẹo. Nên gọi là Bà Khuyết Tật. Nó được dựng lên sau sự cố những vật
dụng trong nhà tự dưng biến mất. Nó dựng lên như một lá bùa canh giữ khu vườn,
tránh sự biến mất tương tự có thể lại xảy ra.

Ấy là lần đầu trong đời bạn ăn cắp của bà nội một đồng xu để mua cây kẹo kéo.
Bạn đã cho ba đứa bạn cùng cắn chung thành quả của phi vụ có tên "mỗi ngày
một cây kẹo kéo". Bạn cảm thấy mình vừa làm được một việc ý nghĩa vô cùng,
là đánh đổi cây kẹo bằng nỗ lực ăn cắp đồng xu từ trong túi áo bà ba màu nâu
sòng, hôi mùi trầu của bà nội. Hình như lần ấy đồng xu tự dưng rơi khỏi túi như
một thử thách. Thử thách đầu đời ấy, bạn đã không vượt qua. Bạn biến mình thành
tên trộm oắt con ngay trong chính ngôi nhà của mình. Một tên trộm mang mặc cảm
từ tuổi ấu thơ.

Những năm tháng ấy đã trở nên xa lắc xa lơ. Bây giờ, khi mặc cảm ấy dần lắng
xuống theo sự trưởng thành thì bà nội bạn vẫn ngồi đó, trên sập gỗ trơn bóng,
bên khung cửa sổ có ba thanh dọc, ba thanh ngang, trong mùi trầu cau nồng đượm,
cay mắt. Vẫn một nụ cười lạ lùng. Từ khi mắt không còn thấy gì nữa, bà thường
trực nụ cười lạ lùng ấy. Hàm răng đen đều tắp và bờ môi đỏ những nước trầu đậm.
Thỉnh thoảng bà vẫn có thói quen ném xác trầu ra ngoài cửa sổ. Xác trầu vướng
phải những thanh gỗ và lem luốc trên đó, nhiều ngày không ai lau chùi, khô khẳn
từng đám bã. Mùa mưa tới, nước mưa từ máng xối nhỏ tong tong theo những gờ gỗ
ướt, lem ra như màu máu của ngôi nhà u tịch.

Bà vẫn ngồi đó. Nụ cười lạ lùng và không âu lo.

Bạn sẽ đến bên bàn thờ của ông nội và hỏi rằng, sự cố cuối cùng xảy ra vào năm
nào, trong tình trạng thời tiết ra sao, có điềm báo gì hay không... Những câu
hỏi mang tính kinh nghiệm. Nhưng bạn cũng biết chắc rằng, tất cả những kinh
nghiệm đều vô nghĩa, vì nếu biết trước về cách giải quyết thì mọi thứ đã không
biến mất, sự cố lạ lùng đã không hề xảy ra một cách lạ lùng nữa.

Bạn sẽ hình dung thời gian là một đường tên bay. Ở mỗi tọa độ khác nhau, ngọn
tên xuyên qua một lớp không khí và mùi hương khác nhau. Cho đến khi rơi xuống
cỏ thì nó đã hoàn thành một sứ mệnh yên lành: không đâm và không làm chết ai.
Nhưng sức phóng và năng lượng tỏa ra trên quỹ đạo bay của nó còn tạo một vệt
xước trong không khí.

Khi hình dung điều đó, thì bạn thấy đôi mắt của ông trên di ảnh bỗng nhấp nháy,
hiền từ. Bạn nhắm mắt lại và rùng mình để thoát khỏi những ảo giác kia. Bạn
không tin vào sự cảm nhận của mình. Đôi mắt ấy làm sao có thể nhấp nháy được.
Bức di ảnh chụp từ cách đó hai mươi năm rồi, lúc ông bạn còn khỏe mạnh. Ngay
khi còn khỏe mạnh ấy, người đã nghĩ đến một cuộc ra đi mơ hồ. Một sự biến mất
không báo trước nhưng chắc sẽ xảy ra. Cũng như khu vườn. Hay những vật dụng
trong nhà. Làm sao có thể kiểm soát được sự biến mất bất thường ấy? Và cả con
chó có vệt xoáy lưng kia nữa, không ai dám chắc nó sẽ bình yên và tồn tại mãi
trong ngôi nhà này sau những sự cố. Có khi tiếng sủa của nó sẽ bị hẫng vào
khoảng không mù đục, trắng xóa và hoàn toàn mất dấu. Những vết chân nó để lại
trong khu vườn trong những buổi sáng nô đùa với lũ gà hay nghịch ngợm, chỗ nằm
của nó dưới bụi hoa trang đỏ cũng sẽ bị mưa xóa dấu. Nó cũng sẽ biến mất như chưa
từng tồn tại.

Lần đó, bạn ngồi xắt từng lá thuốc ở ngoài vườn, dưới chân bức tượng đá loang
rêu. Buổi sáng nắng đẹp. Trong ngôi nhà gỗ ấy vỡ toác một tiếng thét. Bà của
bạn khóc một tuần rồi mù luôn. Ông của bạn thì biến mất. Sau một tuần u sầu,
môi của bà thắm lại bởi những bã trầu và thường trực một nụ cười lạ lùng khó
hiểu. Bà ngồi trên chiếc sập gỗ. Ngoài kia là gốc cây, bức tượng dưới khóm lá
xoài lớn lòa xòa như muốn choán hết không gian cửa sổ. Và xa hơn là một hàng
rào tre nứa. Thời gian được khoanh vùng trong khu vườn. Ngưng đọng một sắc thái
u tịch. Bạn uống nước trong ca nhựa màu xanh. Bạn nấu cơm bằng cách cắm điện.
Bạn nghe đài bằng chiếc máy radio đời mới. Và căn nhà được sơn phết một màu sơn
xanh sau khi đám tang ông bạn xảy ra.

Ai đó nói với bạn rằng bà của bạn cũng đang biến mất. Bắt đầu từ lúc này. Sự
biến mất có thể xảy ra chóng vánh, có thể kéo dài. Người ngồi đó mà linh hồn thì
đã siêu thăng về cõi trời nào. Bạn không tin. Bạn thường ngồi nói chuyện với
bà. Thường chỉ là những cuộc độc thoại của bạn. Độc thoại với bức tượng gầy
guộc héo hắt và đôi mắt mù lòa. Với đôi môi luôn nở nụ cười lạ lùng không vướng
bận một tâm tư nào. Bạn đang ngồi với một bức tượng bằng xương thịt người. Và
nhiều lần, chạm vào đôi tay của bà trước khi bế bà sang chiếc giường chiếc, bạn
cảm nhận một dòng điện lạnh chạy từ bà sang mình. Bà không cử động nhiều, chỉ
khẽ nghiêng người cho vừa vòng tay của bạn. Bạn cảm giác như mình đang bế một
khối mây. Hay khối mây đang đưa mình bay trong một không gian thời gian thăm
thẳm nào đó. Không sức sống. Không quá khứ. Không tương lai.

Những vết trầu trên song cửa sổ vướng ngày càng dày, đỏ thẫm, bầm bẩn.

Căn nhà đang chảy máu. Bạn không tin. Nhưng bạn thường hình dung những điều kỳ
dị về nó.

Về việc ăn và đi vệ sinh của bà thì diễn ra bình thường. Hằng ngày, bạn phải
đút cơm vào miệng của bà. Hình như bà cũng không nhai. Tất cả cứ trôi xuống cho
đến khi đôi mắt bà lệch sang một hướng khác. Đó là dấu hiệu của sự no. Và bà vẫn
ngồi. Mắt vẫn nhìn không vướng bận, ngạc nhiên hay xúc cảm nào. Môi trầu đỏ vẫn
nụ cười lặng lẽ.

Mới tháng tám mà mặt đất buổi sáng đã chờn vờn sương mù. Những chùm hoa tóc
tiên đỏ li ti vươn lên bờ rào tre. Và rêu xanh loang dần kín bức tượng. Bạn nghĩ
rằng mình phải lau chùi nó nhiều lần. Những nhiều lần, cái ý nghĩ để tất cả rêu
phong như thế đã làm cho bạn không muốn thực hiện công việc ấy. Bấy giờ, có
nhiều điều nên làm hơn. Ví dụ như phải lo cho bầy gia súc ra đồng sớm. Lũ bò
ngày càng sinh sôi đông đúc và lộn xộn. Khu chuồng cũ có thể sẽ phải thuê người
nới ra cho đến tận chân bức tượng. Chỉ nghĩ thôi là bạn đã mệt mỏi. Nếu xảy ra
tình trạng lũ nghé nô đùa vẫy phân lên chân bức tượng thì bạn sẽ rất mất thời
gian cho việc lau chùi. Chưa hết. Đó lại là một thực tế làm bạn cảm thấy áy
náy, tội lỗi với bức tượng và niềm tin, sự cô đơn của mình đang treo hằng ngày
trên đó. Bạn không muốn xúc phạm bức tượng. Bạn không muốn xúc phạm chính vào chiếc
móc niềm tin và sự cô đơn của mình.

Một mình bạn xoay xở với lũ gia súc và những người làm thuê cũng thấm mệt. Bạn
muốn bán tất cả đi để lo đám tang cho bà nội và xây cho ông bà một nấm mồ thật
lớn. Cuối cuộc đời chồng vợ hóa ra cũng chỉ đơn giản có thế mà mấy ai làm được:
một nấm mồ để được nằm chung. Những khúc xương, đốt xương trơ lạnh nằm chung
trong lòng đất mang theo những hoài nghi, lỗi lầm, bao dung, dối lừa và thủy
chung, ân ái... Những trạng thái ấy mất đi hay vẫn còn dưới ba thước đất? Có lẽ
mất đi. Khoái cảm hay buồn đau. Nỗi cô đơn hay sự sẻ chia chồng vợ cũng sẽ mất
đi. Nhưng biết thế, người ta vẫn ao ước được thanh thản nằm bên nhau. Và mọi
thứ bắt đầu với một cuộc trình diễn sự biến mất, tiêu hủy mới.

Khi đã lo cho ông bà xong phần mộ ấy, còn bao nhiêu tiền, bạn sẽ dành một ít
lấy vợ, một ít giắt túi lên phố lập nghiệp. Một người làm thuê ở phố cũng mở
mang con mắt dưới mặt trời này hơn một ông chủ nông trại chăn nuôi ở quê. Bạn
còn trẻ, bạn có thể nghĩ thế lắm chứ. Và tương lai của vợ, của con bạn. Tất cả
sẽ không ngồi đợi sự lạ xảy đến như một nỗi ám ảnh ngày này qua tháng khác.

Chiều ấy, khi đàn gia súc ương bướng trở về khu vườn, bạn đã quỳ sau lưng bức tượng
đá. Bạn đã cầu nguyện để mình sớm thoát khỏi đời sống buồn chán này. Bạn muốn
bỏ tất cả ra đi. Kể cả người bà mù lòa của bạn đang ngồi bất động trên sập gỗ
kia với nụ cười lạ lùng và vô ưu. Bạn thấy hoang mang trước ba ánh mắt: một của
bức tượng; một của di ảnh của ông nội và một của người bà mù lòa. Tất cả đang
nhìn từng ngày tuổi trẻ của bạn trôi đi lặng lẽ. Bạn mang trong mình một nỗi
dằn vặt khó giải bày: đó là nỗi thèm khát xác thịt với một cô gái.

Cô ấy đã ghé khu vườn này chiều qua. Một mình. Cũng với nỗi cô đơn muốn thoát
khỏi khu vườn cô độc của cô ấy. Cũng với ý nghĩ muốn bỏ làng quê sau lưng. Và
đó là lần cuối cô ấy ghé sang ngồi với bạn trong khu vườn. Bạn đã nhắc nhở về những
trò chơi ngày xưa chung xóm, chuyện bạn và cô ấy đi học trường làng, chuyện
những bạn bè cũ lần lượt ra đi, chuyện người ở lại yêu nhau và sinh con đẻ cái
ra sao... Ôi, bấy nhiêu chuyện cũng trôi đi hết một buổi chiều.

Và khi nhập nhoạng tối, bạn đã vuốt tóc cô ấy và năn nỉ cô ấy hãy biết chờ đợi.
Khi khu vườn này biến mất, những đôi mắt biến mất, bạn sẽ cùng cô ấy ra đi. Và
khi bàn tay vuốt ve trên đám tóc mai mịn màng, sự đam mê xác thịt trỗi dậy,
khiến bạn muốn vùi cô vào đống rơm dưới chân tượng để làm chuyện vợ chồng. Bạn
muốn cưỡng bức để tất cả từ những xáo trộn và giằng xé ấy nảy ra một hướng đi
mới. Cơn cuồng dục đang khiến bạn đê mê, ngây ngất thì có một năng lượng nào đó
ngăn bạn lại. Bạn hoảng sợ ngước lên. Đôi mắt bức tượng nhìn bạn, đầy muộn
phiền. Đôi mắt loang rêu. Không dòng nước mắt hay dòng máu nào chảy xuống cả.
Chỉ những vết rêu xanh đang phủ che một nỗi cô đơn thần thánh. Bạn lập tức
buông cô gái vừa bị xé toạc hàng cúc áo trong đống rơm buồn tủi. Bạn chạy vào
quỳ trước khung cửa sổ trống trải.

Bấy giờ, bà bạn đang ngồi trên sập gỗ. Câm lặng. Và nghiêng dần, nghiêng dần.
Đêm ấy, bạn ôm một khối mây lạnh trôi vật vờ trong ngôi nhà gỗ xiêu vẹo. Giữa
đám mây là một vết xước của dáng người gầy guộc sắp tan chảy vào không gian. Bà
nội bạn - khó có thể hình dung - người phụ nữ mà hai mươi lăm năm về trước đã
cứu bạn từ đám rơm khô dưới chân bức tượng. Trong khu vườn lặng lẽ ấy.

Có thể bạn cũng được sinh ra từ đó. Từ một cuộc vồ vập và cưỡng bức trong mớ
lương khô của bầy gia súc này. Và trước sự chứng kiến của bức tượng câm lặng.
Bạn được hoài thai từ sức mạnh của cô đơn, buồn tủi và bỏ rơi. Bạn đã cất tiếng
khóc trước vòm miệng của những con bò hiền lành và trước mắt con chó xoáy lưng
cứ như sinh ra chỉ để nô đùa và sống chung với những đời chủ, không bao giờ biết
biến mất.

"Lần ấy, mọi thứ đều được mua sắm mới. Lâu lắm trong đời người, những
sự-cố-biến-mất mới xảy ra một lần, con ạ. Và chúng ta không sao lường trước
được thời khắc trọng đại và bi thương ấy. Mặt trời sẽ vẫn chiếu ở phía đông khu
vườn. Những hoa quả vẫn sum suê mùa qua mùa. Và đàn gia súc vẫn sinh sôi. Chỉ
có những cuộc biến mất vẫn đi qua ngôi nhà chúng ta như một rình rập, một tai
ương giấu mặt.

Có những sự biến mất đem lại mới mẻ. Nhưng bao giờ cũng kèm theo nỗi mất mát
lớn lao. Mãi sau đó, sự ám ảnh vẫn còn trong nhiều thế hệ sống qua ngôi nhà
này.

Những xoong nồi, cả chiếc ca US dùng để uống chè xanh, một bộ gà-mèn cho những
chuyến đi xa và chiếc radio để nghe tin tức trên mặt đất... Tất cả biến mất sau
một đêm.

Không có tên trộm nào lẻn vào cả. Không có bùa chú. Không có phép dị đoan nào.
Sự biến mất thuộc về chúng ta như ắt phải thế. Con đừng bận tâm về nó...

Nếu như chúng ta sống chung với nó thì đó là điều bình thường, một quy luật chứ
không phải sự lạ. Và cũng đừng nói điều này cho ai biết cả, bí mật này thuộc về
ngôi nhà, khu vườn của chúng ta...".

Lá thư được viết bằng mực tàu, trên lá buông, cất giấu trong chiếc rương gỗ lim
cũ để dưới sập gụ, nơi bà bạn thường ngồi. Bạn sẽ chôn cất nó sau khi ghi lại
tất cả những bí mật về sự-cố-biến-mất. Bạn đừng cho đó là một mặc khải hay kinh
nghiệm gì. Nó mang những lời nguyền và nhiều sợ hãi của những thế hệ trôi qua
trong ngôi nhà này. Bạn sẽ yên tâm không để những múi tỏi khô lên cửa sổ với
mục đích trừ tà, trừ bùa ngải như những năm ấu thơ. Hình ảnh những tên trộm lởn
vởn trong đầu óc non nớt của bạn cũng biến mất. Kể cả những phép lạ, những điều
bí ẩn về ma quỷ cũng biến mất. Bạn đâu tin vào điều gì trừ bức tượng và người
đàn bà ngồi lặng câm kia!

Bạn bước ra khu vườn. Không một tiếng kêu của lũ gia súc. Không một bóng cây.
Không một bờ rào tạm bợ. Không một dấu vết gì khiến bạn nghĩ rằng nơi đây từng
tồn tại một bức tượng, từng treo niềm tin, sự cô đơn và dằn vặt của biết bao
đời người lướt qua như đám sương mù chờn vờn buổi sáng. Và cuối vườn, không ai
hình dung được lòng giếng sâu mà mặt nước của nó đã nhốt biết bao nhiêu mặt
người, bao nhiêu tưởng tượng.

Gió thổi những đám sương mù dưới chân bạn. Khu vườn đã biến mất sau một giấc
ngủ dài của ngày trở về. Bạn không nhớ mình đã ngủ ở đây bao lâu. Sự biến mất
có thật không hay chỉ là một huyễn tưởng, một giấc mơ xa vời. Con chó có đám
xoáy trên lưng không trở về nữa. Bạn gõ cửa ngôi nhà. Cửa gỗ hé mở. Chùm hoa
tóc tiên leo lên song gỗ, nơi từng lấm bẩn những vết trầu đỏ. Cô gái trẻ thò
đầu ra ngoài, ngại ngần...

- Anh... anh là...

- Tôi là người đã từng sống ở đây.

- Anh muốn tìm ai?

- Khu vườn.

- Khu vườn nào?

- Khu vườn trước giấc ngủ đêm qua. Cô có thấy nó đâu không?

Nguyễn Vĩnh Nguyên


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]