Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Lặng - Vycam






Gió thở dài sau ngõ
Nắng đi đâu biệt tăm
Khói quơ ngang nét cọ
Phác vệt buồn xa xăm


Tách trà dường nhạt vị
Luễnh loãng rồi hương sen
Bâng khuâng dòng suy nghĩ
Vu vơ... Ừ, thói quen...

Bản romance rất khẽ
Rụng từng giọt guitar
Ký ức vừa như thể
Buông rơi... chợt vỡ oà

Gót mùa men lối vắng
Vẹt mòn bậc heo may
Hoải hoang chiều thinh lặng
Quên
Nhớ...
Một bàn tay!

Vycam


Có đôi khi lòng chợt nổi cơn giông tố, và sấm sét, và mưa sa... và nỗi buồn nặng trĩu cứ đè nặng trong tâm hồn. Ta chỉ muốn co lại trong cái vỏ ốc tự kỷ của riêng mình, và ta cô độc, ta âu sầu, ta để những suy nghĩ buồn rầu cứ ám ảnh, ta mệt mỏi đến độ thấy cuộc sống chẳng còn một ý nghĩa gì nữa cả...
Bạn lẩn quẩn bên ta. Lặng yên. Chờ đợi. Rồi bạn nhỏ nhẻ:
_ Nắng đã lên chưa nè?
_ Nắng đã lên rồi, nhưng lòng còn u ám lắm...

Lang thang vào lúc cái cảm xúc buồn buồn vẫn chưa tan ấy, tôi đã gặp Lặng ở thư phòng của Vycam. Tôi gọi nơi ấy là thư phòng vì ở đó có cái giá vẽ cùng những bức tranh thanh thoát, có cung đàn ngẩn ngơ bao nỗi niềm tâm sự, có ấm trà ngan ngát hương sen đang tỏa lan, có nữ chủ nhân văn phong tao nhã lạ thường...

"Lặng" như tan vào trong tôi, nhẹ nhàng như khi tôi hít một hơi dài làn hương sen từ ấm trà đang nghi ngút kia:
"Gió thở dài sau ngõ
Nắng đi đâu biệt tăm
Khói quơ ngang nét cọ
Phác vệt buồn xa xăm"
Khổ thơ đầu với 4 câu năm chữ, cũng là khổ tôi thích nhất, cuốn hút tôi ngay từ giây phút đầu tiên. Ngắn thôi, nhưng đọc lên lại cứ miên man như một tiếng thở dài hoài mong trong một buổi chiều xám màu u tịch. Điều tôi thích nhất là, không nhắc đến thời gian, nhưng buổi chiều đã xuất hiện. Không hề có những từ ngữ diễn tả niềm mong đợi, nhưng vẫn hiển hiện lên tâm sự chờ trông. "Gió thở dài sau ngõ", nào đâu phải gió thở dài, là tiếng thở dài u hoài trong lòng người đó thôi. U hoài vì lặng lẽ chờ trông. Lặng lẽ vì gió ở "sau ngõ", chứ không ngang qua trước ngõ. Không gian "sau ngõ" làm ta liên tưởng đến sự lặng lẽ, đến nỗi lòng thầm kín. Ở câu thơ đầu, chỉ thấy được sự u hoài lặng thầm qua tiếng thở dài, đến câu thơ thứ hai thì sự mong đợi và thời gian buổi chiều đã được thể hiện, "Nắng đi đâu biệt tăm". Nắng xuất hiện đầu ngày, nhưng đến giờ vẫn thấy "biệt tăm", có chờ mong mới để ý đến sự vắng mặt của "nắng", và chờ lâu nên mới có thể nói là "biệt tăm", có thể hiểu là "chiều rồi" vậy. Cách nói "Nắng đi đâu biệt tăm" nghe như một câu hỏi, như một băn khoăn, nhưng lại không có dấu chấm hỏi, lại thấy như một câu nói bâng quơ. Bâng quơ như thể đang che giấu nỗi chờ mong lặng thầm trong lòng. Sự bâng quơ, hờ hững còn thể hiện ở câu thơ tiếp theo: "Khói quơ ngang nét cọ", chỉ là nét cọ "quơ ngang" thôi, nét cọ vẽ buổi chiều xám, màu xám của khói, màu xám của nỗi buồn trong lòng, nên mới "Phác vệt buồn xa xăm" làm vậy.
Sự ơ hờ tiếp tục được thể hiện ở khổ thơ thứ hai, với "tách trà nhạt vị", với "lễnh loãng hương sen", với cách tự bào chữa: "Vu vơ... Ừ, thói quen..."
Trong không gian chiều lặng lờ, trong dòng suy nghĩ vu vơ theo "thói quen" ấy, âm nhạc xuất hiện. Âm nhạc là những giọt guitar "rụng" xuống, "rất khẽ". Thứ âm nhạc đó không phá tan cái không gian trầm mặc kia, mà làm không gian ấy như sâu lắng hơn bởi những giọt khẽ khàng của bản Romance nhẹ như sương "rụng" vào chiều, "rụng" vào lòng, chạm vào ký ức, để rồi:
 "Ký ức vừa như thể
Buông rơi... chợt vỡ oà"
Có lẽ đến lúc này, cảm xúc hoài nhớ, mong đợi lặng thầm trong chiều vắng đã dâng lên đến đỉnh điểm rồi chăng?

Ở khổ thơ cuối, tôi như cảm nhận được một niềm đau. 
"Gót mùa men lối vắng
Vẹt mòn bậc heo may
Hoải hoang chiều thinh lặng
Quên
Nhớ...
Một bàn tay!"
 "Gót mùa", một cách ví von, nhân hóa rất thơ, rất duyên. "Vẹt mòn" thì lại như một vết cứa vào tim, như vết cứa vào miền ký ức. Để buổi chiều dù thinh lặng nhưng lại đầy nỗi niềm hoang hoải trong lòng người. Và, "hoải hoang", chứ không là "hoang hoải". "hoang hoải" được đảo thành "hoải hoang" nâng mức độ cảm xúc lên một bậc rất xa! Đọc "hoang hoải", nghe âm điệu bình thường, nghe nhẹ nhẹ, nhạt nhạt, còn đọc "hoải hoang" với âm trắc trước âm bằng sau, câu thơ vang lên ấn tượng, nhạc tính cao trào hơn. Với lối đảo từ này, câu thơ thể hiện cái cảm xúc được mãnh liệt hơn, nỗi lòng như cồn cào hơn, như rối bời hơn, nỗi niềm hoang hoải, vì thế, nó ...hoải hoang hơn!
Vycam ngắt dòng câu thơ cuối, tạo nên một điểm nhấn đặc biệt để kết bài. 
"Quên
Nhớ...
Một bàn tay!"
"Quên", là lòng cố quên, muốn quên, vờ quên, tự dối mình rằng quên, nhưng ... (xuống dòng)... vẫn cứ "Nhớ...". Nhớ gì? "Một bàn tay!" Ồ, thì ra, chỉ nhớ một bàn tay thôi. Hẳn cái bàn tay ấy đặc biệt lắm, vì là bàn tay của một người đặc biệt nè, bàn tay ấy hình như bất kỳ nữ nhi nào cũng phải có một lần xao xuyến để rồi nhớ mãi...
Cảm ơn Vycam, bởi những vần thơ và cảm xúc nhẹ nhàng quá đỗi của nàng, trong một khoảnh khắc đã gột tan ưu phiền trong lòng ta, để nỗi niềm của ta từ đây, nếu có chăng, sẽ chỉ là những phút giây "lặng" nhẹ nhàng như thế mà thôi.:)



30 nhận xét:

  1. Đây là cảm nhận tốt nhất của tỷ từ xưa đến giờ. Lãnh thừa nhận tỷ rất xuất sắc trong bài cảm nhận ni.

    Kính!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lãnh chém gió quá. Xưa đến giờ tỷ có cảm nhận cho Lãnh đọc bao giờ đâu? Chỉ có một bài "Sen hồng mới nở chị hay không" thôi. Tỷ chỉ cảm nhận và bình giảng thơ hùi còn đi học, hùi đó văn phân tích của tỷ hay bị chê là không sâu, nhưng văn bình giảng thì tạm được. :D
      Từ đó tới chừ mới viết lại được hai bài cảm nhận chứ mấy. Bài ni là bài thứ hai nà. :D
      Lãnh thừa nhận tỷ xuất sắc làm tỷ.... lo quá :">

      Xóa
    2. Cái này gọi là hớ nà tỷ tỷ ;))

      Xóa
    3. Vậy àh! Vậy thì so với bài đầu đột quị thì bài này là bước đột phá của tỷ đó :D

      Xóa
  2. "Quên", là lòng cố quên, muốn quên, vờ quên, tự dối mình rằng quên, nhưng ... (xuống dòng)... vẫn cứ "Nhớ...". Nhớ gì? "Một bàn tay!" Ồ, thì ra, chỉ nhớ một bàn tay thôi. Hẳn cái bàn tay ấy đặc biệt lắm, vì là bàn tay của một người đặc biệt nè, bàn tay ấy hình như bất kỳ nữ nhi nào cũng phải có một lần xao xuyến để rồi nhớ mãi..."
    Bởi rứa người nhà quê tui mới nói: Bàn tay con người có khả năng ghê gớm! Ghê gớm mọi nhẽ! He he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiiii.. Bởi rứa mới có câu: "Bàn tay ta làm nên tất cả" đó người-nhà-quê! :D Cái khả năng của bàn tay ni mà ngồi bàn thì cả ngày không hết í chứ hì.

      Xóa
  3. Em Ba đã viết được nên bài cảm nhận như thế này, tức là đã có trải qua quá trình thẩm và thấu. Bài thơ vốn đã hay sẵn, thế cho nên bài "cảm", theo đó, mà cũng đã đạt tới được một... cảnh giới thanh thoát, mặc dù, không phải lúc nào, cái lý lẽ mới thoạt nhìn-nghe qua có vẻ như là khá... logic đó, cứ phải nhất nhất thiết tuân theo một trình tự bất biến... Hai cho rằng Lãnh Diện đã thừa nhận đúng một phần lớn sự thật (Lãnh viết là... "rất xuất sắc"- giả dụ nếu bỏ bớt cái chữ "rất" ấy đi, nội dung của thông điệp vẫn không có gì thay đổi, mà đồng thời lại có thể cất đi được sự cẩn trọng soi xét của người đọc ở bên ngoài phạm vi TA). Ở đây, vì lý do em là người đã thẩm-thấu bài thơ của Vycam một cách khá là có hệ thống, cho nên Hai muốn hỏi một điều, ở cái khổ thơ cuối:
    Gót mùa men lối vắng
    Vẹt mòn bậc heo may
    Hoải hoang chiều thinh lặng
    Quên
    Nhớ...
    Một bàn tay!
    Tại sao lại là Hoải hoang? Tác giả cố tình dụng chữ như thế với mục đích gì? Cái trật tự đảo lộn đó có một thứ ý-tứ-ngữ nghĩa nào khác? Hay chỉ là một chủ ý nương theo và duy trì cái nhịp - vần- điệu của câu thơ, của cả khổ thơ? Nếu cứ viết theo lẽ thường là... "Hoang hoải" thì sao? Âm tiết đó có ảnh hưởng gì "xáo trộn" đến hơi thở của thơ không? Bởi vì, tình thực thì Hai chưa gặp ai viết... Hoải hoang như thế bao giờ, đừng nghĩ sai cho Hai, không phải Hai nói viết không đúng hay là gì, ngược lại là đằng khác, đúng và đọc lên nghe có nét ngân nga rất hay, chỉ là Hai thấy lạ nên cố thử hỏi, nó cũng giống như có lần Hai thấy người ta không viết... Hào sảng, mà lại viết là... Sảng hào vậy. Cái gì mình không hiểu- không biết thì nên phải học, bằng cách hỏi thế chứ còn biết làm sao?
    Thân mến- Cỏ

    Trả lờiXóa
  4. Hai iu quý,
    Đúng là chữ "hoang hoải" được đảo lộn thành "hoải hoang" nó nâng mức độ cảm xúc lên một bậc rất xa! Đọc "hoang hoải", nghe âm điệu bình thường, nghe nhẹ nhẹ, còn đọc "hoải hoang" với âm trắc trước âm bằng sau nó làm câu thơ vang lên ấn tượng hơn. Với lối đảo từ này, câu thơ thể hiện cái cảm xúc được mãnh liệt hơn, nỗi lòng như cồn cào hơn, như rối bời hơn, nỗi niềm hoang hoải, vì thế, nó ...hoải hoang hơn!!!
    Hay quá anh Hai, cảm ơn anh đã giúp em nhận ra thêm một điều đặc biệt nữa ở khổ cuối bài thơ này!
    Em định đưa thêm lên trên ý này, anh thấy sao?
    Còn cái câu ni: "Cái gì mình không hiểu- không biết thì nên phải học, bằng cách hỏi thế chứ còn biết làm sao?", là răng? Cảm xúc, rung động trời cho mà, học hỏi chi anh.
    Em chẳng chọn Văn chương làm nghiệp, vậy nên em không quan tâm mấy đến cái hình thức để có một bài thơ, bài viết hay, em trân trọng cảm xúc hơn, và em cảm bài thơ bằng cảm xúc nhiều hơn là bằng cái mà anh gọi là "hệ thống" đó, hay cái mà người ta gọi là "dụng chữ", "vận chữ". Biết được cái kỹ thuật viết, bình đương nhiên sẽ hỗ trợ cho mình nhiều hơn. Nhưng cái vụ mổ xẻ thơ ni đôi khi cũng mắc cười lắm, có thể tác giả bài thơ có chủ ý, nhưng cũng có thể không. Có khi câu thơ đó xuất hiện trong đầu họ, và họ viết ra, chứ không hề có ý dụng câu chữ cho nó nghệ thuật, cho nó thế này... thế này... Vậy nên em ít khi bình sâu về cái nghệ thuật của họ. Riêng với Vycam, theo em biết khi đọc thơ cô ấy, cô ấy là người rất trân trọng con chữ, cân nhắc kỹ khi dụng từ, nên em bình mới "hệ thống" làm vậy mà không thấy ngượng ngùng. Chứ mổ xẻ thơ người mà "hệ thống" quá, ý em là "quá" xa so với trình độ thật của người viết thì cũng ngượng chứ, anh Hai hen.

    Phát biểu cùng anh Hai đó, chứ hông dám "luận đàm" mô. Em đi dạy đây. Rất vui vì được cùng anh chia sẻ bài cảm nhận này. :x

    Trả lờiXóa
  5. Tỷ iu, muội đọc từ hôm qua mà ko muốn póc tem nên lại lẳng lặng đi về đó, hì. Tỷ thi thoảng sang chơi để muội hứng chút nắng hồng duyên duyên trên má tỷ, và san cho muội chút bình yên, thong dong tự tại của tỷ nhé!

    Chết cười với biểu huynh. Khi an thì nghiêm cẩn là thế, mà khi cuồng thì chém gió tả tơi. Méc với tỷ nè, đêm qua hắn sang giận cá chém thớt, xới nhà muội thê thảm đó. Mang tiếng là Lãnh Diện mà chả tĩnh chút nào. Hic

    Cái cmt của bác Cỏ sắc sảo quá, tỷ iu re comt cũng rất ý vị. Hai vị làm cho vycam chỉ biết cúi đầu cảm tạ thôi ạ. Hihi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lãnh Diện cũng con người mà mụi iu. Sao cưng đi khoe thói hư tật xấu của huynh cho bàn dân thiên hạ biết hết zậy? :(

      Nhưng mà cũng hay....Vì khi vui thì iu từng ngọn cây lá cỏ, khi buồn thì chẳng biết chuyện gì xảy ra...:))

      Xóa
    2. @Vycam: Tỷ có qua thường xuyên đó chứ, nhưng tại thấy muội dường như muốn tĩnh, nên tỷ không còm gì. Chỉ lặng lẽ ngắm nghía rồi về. :) Tỷ cũng lanh chanh lắm chứ thong dong gì đâu (Lanh chanh thua Tiểu Chiêu xíu ;)) )
      Đêm qua tỷ cũng cười bò lăn với tên Lãnh. Bởi zị mới có câu: "Sài Gòn Chợ Lớn rong chơi/ Đi lên đi xuống đã đời Lãnh côn" đó muội. :D
      Tỷ cùi bắp mà, muội khen chi, mắc công tỷ .... khoái :))

      Xóa
  6. Em chỉ hỏi bữa nay còn u ám nữa không thôi à :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hết u ám rồi muội iu, "lặng" rồi :D :x

      Xóa
    2. Cảm ơn cái um của "bạn" nhé! >:)<

      Xóa
  7. Nhỏ đã thành công khi dùng " Lặng" để tâm hồn bình lặng.LC cũng đang cảm bậc hai đây! Cười!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai làm LC cảm zị? Nói nghe, Nhỏ bắt về quánh cho trận hỉ. :D

      Xóa
  8. Thích câu thơ "khói quơ ngang nét cọ" hình ảnh thật nhẹ nhàng rất nên thơ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, chị. Hình ảnh trong thơ cô ấy thường tao nhã lắm. :)

      Xóa
  9. Không thể nói thêm gì sau khi đọc thơ, đọc bình và đoc còm của các anh chị.
    TUYỆT!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biết ngay Líp em cũng thích thơ tịnh như thế này mà! :D

      Xóa
  10. Duyên này, Vy Cầm có phải là Tác giả bài thơ xếp thứ 3 ở cái giải thi thơ mùa thu gì đó vừa rồi nơi Thi Ẩm? Bài thơ mà với riêng Hai là số 1 ấy. Hai nhớ là vì đó mà Hai đã có vô nhà Lãnh "động đao động thớt"... Cười!! Bây giờ đọc bài "Lặng" này, thêm "Tự khúc xám" nữa, Hai cảm giác thấy... giọng thơ quen thuộc quá đỗi..., nhẹ bấc và hiu hắt, mà tịnh độ và sương khói một nỗi niềm mơ mộng, mà chập chùng ám ảnh... Thôi, có lẽ Hai nói lời khẳng định luôn vậy... Tác giả của cái bài thơ đoạt giải ba đó chính là- Vy Cầm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lần này Hai của tỷ đoán trật lất rùi hen tỷ. Hihi....

      Xóa
    2. Uhm, trật lất rồi Hai ơi. Nhưng cái ni thì đúng nè: "nhẹ bấc và hiu hắt, mà tịnh độ và sương khói một nỗi niềm mơ mộng, mà chập chùng ám ảnh... " :D

      Xóa
    3. Uhm,không có lẽ... Nhưng mà Hai thiệt cũng không nhớ chính xác cho lắm bài đó đoạt giải 2 hay là 3 (tại Hai không quan tâm mấy đến chuyện nhất nhì ba... Cười!)Chỉ nhớ đại loại bài thứ hai là của Tieubangphong- Ái đồ của Thi Vương Hồ Thiết Hoa thì phải...
      Mà thui, trật lất cũng được, không có vứn đề chi... Cười!! Chỉ có một vứn đề nhỏ nhỏ Hai có hơi thắc mắc nè: Vy Cầm- Tiểu thư Hà Nội sao lại thành thạo sử dụng nhiều từ ngữ đặc Miền Trung, đặc Quảng như thế... hử Cô em Bắc Kỳ nho nhỏ, nói nghe coi...
      *Chúc Mừng Ba Lụa cùng toàn thể Tỷ-Muội của em nhân ngày Phụ Nữ 8 tháng 3... Tiến lên toàn thắng ắt về ta! (tức là về phe... Chị- Em đó, hehe... Cười!):))

      Xóa
    4. Vycam đoạt giải event Mùa đông thôi anh Hai, mùa thu muội í không tham gia, chứ có tham gia chắc cũng rinh giải rồi :D
      Ba Lụa xin thay mặt tỷ muội của em, trân trọng cảm ơn lời chúc của anh Hai nhé! :D

      Xóa
  11. Lặng mà làm động hết tâm can cảm xúc của một mớ người ri thì lặng hay không hè Lặng mà không Lặng lặng lặng là đọng mà muốn đọng thì phải có độ nặng nhất định độ nặng được đo bằng thước đo cảm xúc hay vật lý độ nặng của ngôn từ níu gãy những tâm can níu gãy cả một vài vật thể mà ta muốn đập muốn phá muốn vất đi mình bựa ni hay lang thang linh tinh ra ri hè qua nhà mà quên chào cô ạ Em chào Cô Ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Điên huynh ơi, lập blog đi để m với Jun tỷ còn sang làm bà 8. :D

      Xóa
    2. Lặng mà làm xáo động hết tâm can của một mớ người khác như ri tức là đã có độ nặng nhất định níu gãy những tâm can và như rứa có nghĩa rằng Lặng ni cũng là đọng đọng đọng rồi đó phải không Điên nhi iu quý Mà Vycam nói phải phải phải lắm lắm lận luôn về cái việc Điên nên lập bờ lốc vì những bữa lang thang linh tinh cũng giống như việc nuôi dưỡng cho tâm hồn bằng những thức ăn mang tên tình yêu trí tuệ niềm vui sự đồng cảm vân vân và vân vân Cô cũng chào Điên nhi nhé :))

      Khùng quá Điên ơi :)) :)) :))

      Xóa
  12. Em thích lang thang cô ạ làm kẻ không nhà đi tới đâu thấy người quen mở cửa thì ghé vô còn không thì thôi chứ mở nhà ra lang thang hoài nhà nó trống tội nó

    Trả lờiXóa

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]