Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Về 3 bài thơ ...

Về 3 bài thơ của Event Mênh mông tình buồn - Thi Ẩm Lâu
Mình thường đọc thơ bằng cảm xúc hơn là bằng khối óc, vì thế mình có xu hướng thích hơn những bài thơ ngôn từ chân phương, thể hiện được tình cảm chân thành của người viết. Cũng có thể do mình lười suy nghĩ, bởi những bài thơ như vậy thường có con đường ngắn nhất để đi vào lòng người. 007
Event lần này tuy không nhiều bài viết và bài viết không đặc sắc như event Mùa thu, nhưng cũng có những bài thơ để lại cho mình ấn tượng đẹp. Trước yêu cầu bình chọn 3 bài của Ban tổ chức, mình đã bình chọn cho 3 bài mà mình tâm đắc nhất:
 1- Mùa chưa cũ- Tiểu Chiêu 
Ngày xiên que nỗi nhớ
Rán trong nắng đọa đày
Tình tàn rồi lửa đỏ
Tro kỷ niệm hoài bay.

Em của mùa chưa cũ

Mơ mộng, lắm dỗi hờn
Búp măng tay kiều diễm
Chỉ ước thầm anh hôn.

Em của mùa chưa cũ

Mong manh điểm u buồn
Anh – nguồn vui độ lượng
Em trú ngày ẩm ương.

Em của mùa chưa cũ

Ngây dại mắt si tình
Chạy theo cơn vần vũ
Trời mê đầy điêu linh.

Hoa tim không cùng nở

Nên chẳng điệu giao hòa
Khi giật mình… khóc dở
Biết trách người hay ta?

Ơi tàn tro kỷ niệm!

Xin thôi bay mịt mù
Khi chạm vào khoảng lặng
Đăng đắng ngòn ngọt ru.

 2- Niềm xưa- Hồ Điệp Khách 
chút vui nào gọi đến những niềm xưa
nằm đâu đó mà sao xa xôi quá
tên khắc vào cây ,giọt tình ghi dạ
bấy năm dòng,tất cả để yêu thương

hai đứa mình,chẳng mỗi đứa một phương
vẫn giáp mặt vì gần kề nhau quá
anh vẫn ước...thà chúng mình đôi ngả
để yếu lòng,"ai "chả liếc nhìn nhau

nhỚ hẹn hò...nhỚ cả ước ngày sau
em ước có con trai:"chắc ăn cho anh nhé! "
anh lại ước có cô con gái bé
"để giống mẹ thôi,như thế đủ rồi!"

hối hả cuộc đời đẩy mọi thứ trôi
nhưng kẻ ngốc,đời đời vẫn ngốc
đáng quên đi...nhưng giấu riêng một góc
để lời yêu nào...bật khóc...ở niềm xưa
 3- Tình nhớ ngày mưa- hothiethoa
Có ngày mưa
Chợt nhớ những ngày xưa
Đi qua ngõ
Trông mong hoài dáng nhỏ
Giả vờ vu vơ như vô tình qua đó
Em nhoẻn môi cười cho gió thoảng cơn mơ.

Có mến nhau rồi mới biết làm thơ
Cũng hóa gần dẫu đường xa vạn dặm ( * )
Thèm bàn tay lồng vào đôi tay ấm
Vén tóc lòa xòa những lúc bên nhau.

Cái thuở ban đầu ...nó nhát gì đâu
Gánh đôi gánh tưới bờ rau trước ngõ
Nặng chết bà luôn giả đò ...có võ
Có hề gì đôi gánh bé tẻo teo.

Cái thuở ngượng ngùng... đỏ mặt gọi: “người yêu”
Rồi dông tuốt chẳng chờ ừ, chờ dạ
Sang hôm sau, gặp nhau vờ mặt lạ
Đến một hồi mới dám ...lại làm thân.

Thế rồi ngày qua lại hóa tình nhân
Đường đi học sao nó gần quá đỗi
Sướng rồi nhé, tha hồ vén mai tóc rối
Tháng sang ngày rộn rã những bâng khuâng.

Hạ, Thu, Đông rồi cũng hết mùa Xuân
Mỗi đứa rẽ mỗi con đường đại học
Lúc chia tay gục đầu trên vai khóc
Rung bao lần nhung nhớ bấy nhiêu năm.

Bốn mùa trôi thư dần ít,..., xa xăm
Đường lầy cũ giờ đã thành đường nhựa
Cái quãng “hóa gần” hồi nao sao nó giờ xa chửa
Đi đến mòn giày mà chả đến nhà em.

 


Có thể thấy vài điểm tương đồng ở hai bài thơ của Hồ Điệp Khách và hothiethoa. Cả hai đều vận thể thơ 8 chữ (bài của hothiethoa thì gần như thế), thể thơ mà đọc lên đã thấy bùi ngùi, như lời tâm sự da diết những nỗi niềm. Cả hai đều kể về cuộc tình ngày xưa trong nỗi nhớ ngậm ngùi về những kỷ niệm riêng của cuộc tình mình. Điểm khác là, Hồ Điệp khách ray rứt vì:
"hai đứa mình,chẳng mỗi đứa một phương
vẫn giáp mặt vì gần kề nhau quá"

và thú nhận phút yếu lòng của mình một cách khổ sở:
"anh vẫn ước...thà chúng mình đôi ngả
để yếu lòng,"ai "chả liếc nhìn nhau
"

thêm khổ thơ cuối cứ khiến cho tim người đọc cũng tan nát theo bởi những dấu chấm lửng ... nghẹn ngào...:
"hối hả cuộc đời đẩy mọi thứ trôi
nhưng kẻ ngốc,đời đời vẫn ngốc
đáng quên đi...nhưng giấu riêng một góc
để lời yêu nào...bật khóc...ở niềm xưa
"

thì hothiethoa lại khiến người đọc rưng rưng bởi cách kể chuyện mộc mạc về vô số những kỷ niệm dễ thương của tình đầu bằng ngôn ngữ nói rất duyên xuyên suốt cả bài thơ: "nó nhát gì đâu... nặng chết bà...dông tuốt...sao nó giờ xa chửa... mà chả tới nhà em...". Đây cũng là điểm ấn tượng nhất mà Tình nhớ ngày mưa để lại trong mình.
Nếu như Niềm xưa và Tình nhớ ngày mưa làm mình rưng rưng với cuộc tình đã thành dĩ vãng thì Mùa chưa cũ- TieuChieu lại làm cho tim mình như thắt lại vì những cảm xúc trong lòng cô gái trẻ đang yêu.
TieuChieu rất tài tình trong việc dụng từ. Mình thích cách viết độc đáo, sáng tạo của TieuChieu. Không giống ai và không ai giống vậy. Hãy đọc mà xem:

Ngày xiên que nỗi nhớ
Rán trong nắng đọa đày
Tình tàn rồi lửa đỏ
Tro kỷ niệm hoài bay.

Em của mùa chưa cũ
Mơ mộng, lắm dỗi hờn
Búp măng tay kiều diễm
Chỉ ước thầm anh hôn.

Em của mùa chưa cũ
Mong manh điểm u buồn
Anh – nguồn vui độ lượng
Em trú ngày ẩm ương.

Em của mùa chưa cũ
Ngây dại mắt si tình
Chạy theo cơn vần vũ
Trời mê đầy điêu linh.

Hoa tim không cùng nở
Nên chẳng điệu giao hòa
Khi giật mình… khóc dở
Biết trách người hay ta?

Ơi tàn tro kỷ niệm!
Xin thôi bay mịt mù
Khi chạm vào khoảng lặng
Đăng đắng ngòn ngọt ru.

Rất lạ với những nỗi nhớ trong ngày được xiên thành que, nỗi nhớ khó chịu tới mức khổ sở: "Rán trong nắng đọa đày"; "tình tàn", "lửa đỏ", "tro kỷ niệm" là những hình ảnh so sánh khá logic. Các khổ thơ tiếp theo làm toát lên hình ảnh một cô gái trẻ đang yêu, cô gái với "Búp măng tay kiều diễm/ Chỉ ước thầm anh hôn...", với "Monh manh điểm u buồn", với "ẩm ương", với "Ngây dại mắt si tình/ Chạy theo cơn vần vũ/ Trời mê đầy điêu linh".... làm mình nhớ tới một câu thường nghe: "Em còn nhỏ dại ngây thơ lắm/ Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì".
Nỗi buồn của cô gái ấy được thốt lên như tiếng thở dài ở khổ thơ này:
"Hoa tim không cùng nở
Nên chẳng điệu giao hòa
Khi giật mình… khóc dở
Biết trách người hay ta?"

Đọc đến đây, những câu nghe chừng rất sến lại khiến mình thấy ..có lý: "Đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần sầu..." Nỗi niềm cô gái nhân vật chủ thể trong bài thơ là vậy, "mùa chưa cũ" nhưng sao cứ hoài day dứt, trở trăn?!

Cả ba bài thơ đều cho mình cảm xúc rất thực, dù mỗi bài cho mình ấn tượng rất riêng. Cảm ơn Event. Cảm ơn cả ba tác giả đã cho mình những khoảnh khắc cảm nhận tuyệt vời. Tôi yêu các bạn Heart big green

24 nhận xét:

  1. Ừa! Tôi cũng yêu cả ba bài thơ nì khi đọc lời bình của Cô Nhỏ. Bài thơ của Hớ thì đã cảm rùi. Thêm hai bài thơ ni nữa. Nói chung là đủ để lan man. Đọc mùa chưa cũ của Tiếu Chiêu LC cũng có cùng tâm trạng như cô Nhỏ. Cái sự hụt hẫng của ai, dù là nam hay nữ đều rất chênh chao. Mối tình đầu tan vỡ, không rõ là do ai để lại một mùa chênh chao trong kí ức. Những hình ảnh này làm LC rất thích:
    Ngày xiên que nỗi nhớ
    Rán trong nắng đọa đày
    Tình tàn rồi lửa đỏ
    Tro kỷ niệm hoài bay.
    Bài thơ bắt mạch ngay từ cái nỗi nhớ. Cái nỗi nhớ như xiên vào lòng người. Ngày xiên que nỗi nhớ. Nếu nỗi nhớ có hình dáng thật thì người đọc sẽ hình dung thời gian một ngày như cái xiên, xuyên suốt từ đầu đến cuối cái nỗi nhớ ấy. Diễn ra thô thiển thế không phải mục đích làm mất đi cái thơ của câu thơ, của hình ảnh thơ mà để thấy cái nỗi nhớ đó nó triền miên, nó xuyên suốt và nó có hình hài. Ngày xiên que nỗi nhớ. Tôi thực sự thích cái hình ảnh ấy. Nó như cựa vào tim, cựa vào thị giác của người đọc vậy.Chưa hết:
    Rán trong nắng đọa đày
    Ngày xiên nỗi nhớ rồi " rán" lên trong cái nóng như thiêu như đốt của ngày. Ngày nóng, nỗi nhớ thiêu đốt. Nỗi nhớ như bị rán lên, khó chịu, quay quắt... đọa đày là ở đó.
    Hai câu còn lại hình ảnh quen thuộc.
    Tình tàn rồi lửa đỏ
    Tro kỉ niệm hoài bay
    HÌnh ảnh khá quen thuộc, nhưng cách diễn đạt thì khá mới mẽ, cách đảo chữ, đảo nhịp điệu khiến câu thơ phải được đọc chậm lại, ngắt ra...một dấu nhấn.
    Nói chung là thích. Nhưng cảm xí thôi. Không cô Nhỏ đuổi không cho qua nhà.
    Hì...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chít cha, "rán" là động từ mà. Cảm ơn LC, ta phải sửa lại thôi, cứ ngỡ là "ráng nắng" cơ đấy :">

      Xóa
    2. Cười! Ta xía xọn nàng hử? nàng có ghét ta không?Định gọi nàng rùi mà thực ra cũng quá thích cái câu nớ nên chém xí.

      Xóa
    3. Ghét nàng thì ghét hùi mô tới chừ mà, đợi chi vụ ni :))
      Vụ ni ta cảm ơn nàng không hết, may sửa sớm, chứ để rứa giang hồ cười chít :">

      Xóa
    4. Hihi, chị cứ để vậy đi, biết đâu chừng tác giả viết sai chính tả á :))

      Xóa
    5. Nhỏ Sao cười ta kìa... :((

      Xóa
    6. Em thấy chữ ráng thơ hơn mà, còn cái "rán" sực nức mùi ẩm thực, chắc khổ chủ chỉnh sửa lại thành "ráng" cho phù hợp với xu hướng của thời đại quá ;))

      Xóa
    7. Í í, chớ có sửa, chẳng phải LC và chị OM đã rất thích đó sao. Ong xa kia cũng khen là "thật lạ" còn chi, chỉ có Cô nhỏ cùi bắp đọc không kỹ nên mới nhầm nhọt. :">
      Nhỏ dễ thương, khéo dỗ ta quá. :X

      Xóa
  2. "Ngày xiên que nỗi nhớ
    Rán trong nắng đọa đày
    Tình tàn rồi lửa đỏ
    Tro kỷ niệm hoài bay."

    Ong đọc 4 câu này thì nghĩ ngay đến mùa hè đang nướng thịt ở bờ hồ :)Tác giả mượn cảnh sinh tình thật lạ hen Cô nhỏ :))
    Chạyyyyyy ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc vậy quá :-s
      Đứng lại chém thêm chút nữa hãy chạy Ong ơi, em TieuChieu của Cô nhỏ hãy còn chưa tới mà ;))

      Xóa
    2. Cái này Ong Xa nhận xét chính xác nè. Em xác nhận hoàn cảnh ra đời của mấy chữ ni là trong lúc tác giả đói bụng thèm xiên que ;))

      Xóa
    3. Ẹc ẹc, câu trả lời trất quơ của tác giả làm mấy thấy dùi Cô nhỏ và LC lan man té ngửa rùi. :))

      Xóa
  3. Các bạn có Thi Ẩm Lâu và tổ chức được những event thật hay! Mình thích nhất khổ thơ đầu của bài đầu, một lối diễn đạt trẻ trung, đầy bất ngờ mà vẫn đủ độ "chín" để khiến người ta nhớ mãi. 2 bài sau - đúng như Cô Nhỏ nhận xét - có vẻ tương đồng với nhau trong cách đặt vấn đề, cách diễn đạt và đều hay ở tính chất mộc mạc của một câu chuyện tình điển hình, kể như là kể, thật như không thể thật hơn.
    Thơ và bạn thơ... Thích nhỉ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. \m/ OM có đồng ý với em là những gì chân thành đều có sức cuốn hút lâu bền không?
      Rất vui vì chị ủng hộ TAL nè. Trên Net hiện có rất nhiều diễn đàn thơ văn OM ạ, nhưng TAL cuốn hút em không phải vì nơi đó có những người bạn thơ mà vì nơi đó những người bạn chân thành. OM vô TAL chơi với bọn em đi ;;)

      Xóa
    2. Hihi, cô nhỏ dụ dỗ chị OM kìa.

      Xóa
    3. Cũng như SaoBien dụ Cô nhỏ ngày xưa thôi :)) :X

      Xóa
    4. :))
      Hóa ra họ dụ nhau...

      Xóa
    5. Cảm ơn cái sự khuyến dụ dễ thương :)

      Xóa
  4. Chị thích bài thơ thứ nhất, có lẽ vì ngôn từ có vẻ hiện đại của nó em ạ!Nhưng lại thích cả bài bình vì như em nói, em đã cảm nhận nó bằng cảm xúc. Mà không có gì khiến người ta rung động mạnh bằng cảm xúc, em nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiii, em rứt vui vì chị Thủy đã thích nè :x

      Xóa
  5. Cả ba bài đều đáng yêu. Hay thật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, em cũng thấy đáng iu lắm ạ. :x

      Xóa
  6. mỗi bài thơ đều có cái hay, cái đẹp riêng nên bài cảm nhận của tác giả cũng rất hay, rất sâu sắc làm cho người đọc một lần nữa thêm trân trọng, cảm ơn bạn nhiều!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào anh Mộc ghé thăm ạ. Anh Mộc cứ quá lời làm Cô nhỏ em lơ lửng suốt đấy ạ. :)

      Xóa

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]