Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

THƠ THÁNG CHẠP (tt)



Nói đến thơ tình của lanhdien, tôi không thể tìm thấy từ nào phù hợp hơn hai tiếng “quyến rũ”. Tôi luôn bị cuốn hút bởi tứ thơ lạ, bởi những hình ảnh ẩn dụ đặt trong những ngôn từ mượt mà, giàu hình ảnh và những câu thơ giàu nhạc tính. Tình khúc tháng mười hai mà tôi đang rủ rê bạn đọc cùng tôi sau đây là một bài thơ như thế:


Tình khúc tháng mười hai
_ lanhdien _

Bài thơ tháng mười hai anh còn để ngỏ
chỉ vì anh đang ngược nắng tìm em
hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
vội vàng hôn lên bần bật môi mình

Cũng bởi nhớ em từ những dòng suối
cứ quanh co bên huyền sử cao nguyên
chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước
nên chăng anh thèm khát một giọt sương?

Trên đỉnh Langbiang ai từng hò hẹn?
riêng anh hẹn em dưới lũng hoa vàng
mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng
trao cho em vàng suốt một thiên đường

Chẳng hiểu vì sao mà em trở lại?
hay bởi vì em là nắng của xứ này?
xua cái lạnh len qua từng kẽ đá
để rồi
ai lên núi về cũng nhớ...
Dã Quỳ ơi!

Bài thơ này gợi cho tôi nhớ đến một bài viết có tiêu đề “Trốn vào mùa dã quỳ” của OM. Còn nhớ lần đọc bài viết này của chị tôi đã rưng rưng. Có lẽ cảm xúc ấy xuất phát từ chữ “trốn”, từ sự đồng cảm của những tâm hồn bay bổng bị giam nhốt trong ngục tù của những quẩn quanh cơm áo gạo tiền, của những buộc ràng bổn phận, trách nhiệm, khiến họ cứ phải lui cui cặm cụi với những công việc lòng không muốn vẫn cứ phải làm. “Anh” trong Tình khúc tháng mười hai có lẽ cũng thế. "Anh" “chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước”, anh “thèm khát một giọt sương”, nên "anh" đã “ngược nắng” tìm "em". Khổ thơ đầu giới thiệu một cuộc trốn đi như thế:

Bài thơ tháng mười hai anh còn để ngỏ
chỉ vì anh đang ngược nắng tìm em
hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
vội vàng hôn lên bần bật môi mình

Bài thơ cho em anh chưa viết xong, bởi vì nỗi nhớ, bởi vì anh chưa gặp được em, bởi vì tâm hồn anh đang khô hạn. Hàng loạt hình ảnh ẩn dụ được đề cập đến để diễn tả nỗi nhớ, sự khát khao ấy như: “ngược nắng”, “lén ôm chầm cái lạnh”, “vội vàng hôn”, “bần bật môi mình”. 

Sao lại là "ngược nắng"? Nơi anh ở là một nơi đầy nắng, hẳn là vậy. Cái nắng của trời đất hay cũng là cái nắng chói chang khắc nghiệt của cuộc sống thực tại, cái nắng khiến anh chẳng thể nào mơ màng, cái nắng buộc anh vào với thế giới thực không em, cho nên "bài thơ tháng mười hai" anh hãy còn "để ngỏ". 

"Ngược nắng" cũng diễn tả việc anh rời phố thị "lên núi":

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh 
Vội vàng hôn lên bần bật môi mình

Hành động "lén ôm chầm cái lạnh" kia dễ thương chi lạ!

Ai cũng biết "cái lạnh" là nét đặc trưng của những phố núi mờ sương. Hình ảnh ẩn dụ còn cho ta thấy, "cái lạnh" là điều anh khao khát, là điều mà anh "ngược nắng" kiếm tìm. Nên khi vừa tìm thấy, anh vội vàng "ôm chầm cái lạnh", anh "vội vàng hôn lên bần bật môi mình". Thoạt tiên khi đọc đến câu thơ này, tôi ngỡ là "nên" chứ không phải là "lên". Xin hãy đọc lại:

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh 
Vội vàng hôn nên bần bật môi mình

và:

Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh
Vội vàng hôn lên bần bật môi mình

Theo cách đầu tiên, là anh hôn cái lạnh. Ôm cái lạnh, hôn cái lạnh là một nét lãng mạn rất dễ thương, rất thi sĩ đấy chứ! 

Theo cách thứ hai, là anh hôn lên chính môi mình. Phải chăng là anh bị cái lạnh của trời đất làm cho hai môi xuýt xoa run bần bật, và chiếc hôn kia là chiếc hôn của chính hai môi anh "hôn" nhau khi bần bật chạm vào nhau? Một cách ví von hóm hỉnh, dễ thương. 

Dù sao tôi vẫn thích cách đầu tiên, theo như suy nghĩ đầu tiên của tôi: "Hôm lên núi lén ôm chầm cái lạnh /Vội vàng hôn nên bần bật môi mình". Hôn cái lạnh mang ý nghĩa sâu xa hơn, là cái hôn anh dành cho người tình trong mộng mà anh đang ngược nắng kiếm tìm! Đến đây, tôi chợt nhớ một câu hát của Trần Thiện Thanh "Trời lập đông chưa em, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi/ Để mặc anh lang thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới." Cũng có ý gần như thế. 

Khổ thơ thứ hai là khổ thơ bổ sung cho ý của khổ thơ đầu, diễn tả khát khao được tưới tắm tâm hồn khô hạn của mình trong tình em, với một loạt những hình ảnh ẩn dụ khác: 
Cũng bởi nhớ em từ những dòng suối
cứ quanh co bên huyền sử cao nguyên
chưa thể vốc cho riêng mình ngụm nước

nên chăng anh thèm khát một giọt sương?

Một em cụ thể hơn với những kỷ niệm riêng của hai người xuất hiện ở khổ thơ thứ ba: 

Trên đỉnh Langbiang ai từng hò hẹn?
riêng anh hẹn em dưới lũng hoa vàng
mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng
trao cho em vàng suốt một thiên đường

Những kỷ niệm riêng ấy gắn liền với "lũng hoa vàng", một hình ảnh thật đẹp, thật lung linh, là nơi "anh hẹn em", phải chăng đấy là nơi tình yêu bắt đầu? Hay phải chăng đấy chỉ là nơi mà anh ao ước tìm đến? Là thiên đường chỉ có trong giấc mơ Anh -Em? Hình ảnh "lũng hoa vàng" lại gợi cho tôi nhớ đến "Động hoa vàng" của Phạm Thiên Thư. "Động hoa vàng, nào ai biết ở đâu, vì đâu chẳng có động hoa vàng, có phải đây là nơi mà một tay tài tử ngày xưa gọi là "đến chơi một làng không có nơi đâu"... xa thì từ muôn thuở, muôn nơi, mà gần thì ở chính ngay lòng thi sĩ." (Động hoa vàng ... Chốn Đi Về Của Hồn Thiên Cổ - Joseph Huỳnh Văn). 

Vậy nên, tôi cảm nhận đây là một cuộc hẹn, nhưng dường như chỉ mỗi riêng anh lang thang vào cõi mộng, vào chốn không có nơi nào hay cũng chính là chốn chỉ có trong lòng anh, trong giấc mơ của anh mà thôi. Trong giấc mơ lung linh sắc hoa vàng ấy, trước hòn đá thiêng nơi lũng hoa vàng ấy, anh dành trọn vẹn tình anh, cho em: "mượn hòn đá thiêng nơi xứ người làm chứng/ trao cho em vàng suốt một thiên đường

Hình ảnh "em" ở khổ cuối tạo nên cảm giác mơ hồ cho người đọc:

Chẳng hiểu vì sao mà em trở lại?
hay bởi vì em là nắng của xứ này?
xua cái lạnh len qua từng kẽ đá
để rồi
ai lên núi về cũng nhớ...
Dã Quỳ ơi!

Là Em- Người tình, hay em là những đóa dã quỳ rực vàng bên sườn núi Langbiang?

Sao không cảm nhận cả hai ý nghĩa trên được nhỉ? Em-Dã quỳ một chiều rực vàng làm ấm cả phố núi mờ sương lạnh, ấm lòng người lữ khách cô đơn đi tìm mộng. Em- Người tình tưởng chừng quá đỗi xa xôi bỗng chốc trở lại trong lòng anh, thật thân thương, gần gũi khi anh đứng trước miên man đồi dã quỳ phố núi rực vàng sắc hoa kỷ niệm...

Thơ đã kết rồi mà sao tôi vẫn thấy lòng còn lưu luyến, không muốn dứt ra khỏi những xúc cảm do bài thơ mang lại. Phải chăng đó cũng chính là nét quyến rũ kỳ bí ma mị nào của thơ tình lanhdien mà tôi chưa phát hiện ra?





***********************************



Là Thơ tháng Chạp, mà 1/1 mới rủ rê mọi người cùng đọc. Dù sao cũng mới chỉ là tháng 1 theo dương lịch, còn cả một tháng Chạp âm lịch giá lạnh để xuýt xoa mà!

Tình cờ sao, hôm nay cũng là sinh nhật bạn tôi, lanhdien. Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, tuổi mới thật nhiều cảm xúc để lại viết thêm nhiều thơ hay, nhé nhé!

Cũng chúc tất cả những người bạn làng blog thân thương của tôi một năm mới công việc được thuận buồm xuôi gió, một năm mới thật nhiều yêu thương để san sẻ cho tôi với! :x :x :x






























32 nhận xét:

  1. Tém lun Tem nè tỷ. Cảm ơn tỷ nhiều, năm mới tỷ cùng gia đình zui zẻ, hạnh phúc nghe. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không có ý kiến chi về bài chém sao? ;;)
      Ít ra cũng : "Tôi thích cách nghĩ của chị" chứ? ;;)
      Hay là trúng thương mất rồi nè ;;)

      Xóa
  2. Hi... Lc thì lại thích " vội vàng hôn lên bần bật môi mình" hơn! Mơ mộng là chỗ nớ! Ảo giác là ở đó. Nhưng cái lạnh lại rất hiện hữu. Cái bần bật là thật, cái xúc giác mà cũng là xúc cảm. Sự rung động khi gặp lại "em", hay vì lạnh? Em làm môi tôi bần bật hay vì xúc động mà tôi bần bật. Hay tôi hôn em trong mộng làm tôi bần bật. Nói chung khi chỗ nớ đặt từ " lên" LC thấy Lãnh có "hun"... Cười! Rất xúc động khi "hun lén". Cười!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thêm xíu! Nàng bao giờ cũng chu đáo và tinh tế thế hả? Tui ganh tị rồi đó nha!
      Năm mới chúc nàng vui tươi như Tết nè!Chúc cho cả nhà hạnh phúc. Con ngoan, chồng ngoan!

      Xóa
    2. Ta thấy "Vội vàng hôn nên bần bật môi mình" cũng "mơ mộng", cũng "ảo giác" mà nàng, còn hơn nữa í chứ! "hôn lên bần bật môi mình" chỉ là mô tả hai môi chạm bần bật vào nhau vì cái lạnh, mô tả rất thực đấy chứ. Còn "hôn nên bần bật môi mình" là hôn cái lạnh, hôn tưởng tượng người tình trong mộng, mà cái ý "bần bật" vẫn còn đấy chứ không có mất đi. Đây mới đích thực là hôn lén đó nè. Còn "hôn lên môi mình" thì có hôn đâu, còn gọi là "tự sướng" đó nàng ui :)) :)) :))
      Dù sao ta cũng thích còm của nàng lắm, thích nữa nếu nàng tiếp tục phản biện thêm :D

      Xóa
    3. Trả lời cái "thêm xíu" nè: Nàng tinh nên mới soi thấy được cái "chu đáo và tình tế" của ta, chứ thật ra ta cũng không "chu đáo và tinh tế" lắm đâu. Mà không phải "bao giờ cũng thế", cũng tùy :D
      Nàng đúng là chị lị cg, ganh tỵ mí "em" hoài là sao? ;))
      Lời chúc của nàng ta hơi bị thích đó. Chúc nàng cũng rứa hỉ! (Con ngoan, chồng ngoan còn mình thì hư hen :)) )

      Xóa
    4. Nàng thiệt là lẩm cẩm thiệt rồi. Ném đá Thánh mà hổng cho hén " tự sướng" thì đâu còn là Thánh nữa hử? Nàng tưởng bở dùm Thánh roài! làm chi có cái chi phía trước mà "nên"- giải thích. Nếu từ đó là "nên" thì nó chỉ giải thích cho một tính từ" vội vàng" có nghĩa là vì vội vàng hôn nên môi Lãnh bần bật. Thía thì... hấp tấp quá iu sao được. Cái bần bật này nó có trước đọng từ hôn rồi mà nàng. Đích thị là cái TS mà nàng nói đó. Cười!

      Xóa
    5. Kha kha... Chiến ni nàng cho Lãnh hôn đã đời, hôn vồ hôn vập lên chính cái môi của hén luôn đó hỉ :))
      Ta thì chỉ nghĩ là "anh" nào đó thôi, chứ không biết đó chính là Lãnh đệ của ta mô :))
      Đương nhiên là Lãnh chọn "hôn lên bần bật môi mình rồi", ta sao cấm hén TS được chứ ;))

      Xóa
  3. Tháng chạp thương lãnh tiền vô
    Qua xuân chúc tết ngày sinh đất trời
    Thương người hồng đóa duyên tươi
    Thương tôi lãnh một tiếng cười ... Smile :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài thơ ni vừa có tên Lãnh, vừa có tên Hồng Duyên, vừa có tên Smile, nghi có tên của Ong Xa nữa quá :-s
      Là "Thương", "Tiền" nhỉ? :-s ;;)

      Xóa
    2. Cho Lc théc méc xí:
      Sao thương" tôi" ( Ong Xa) là thương Smile là sâu là sâu???

      Xóa
    3. Đệ tử ơi mau trả lời cho bạn của sư phụ đi ;))

      Xóa
    4. "tôi" như LC nói là Ong đó @Cô nhỏ :)
      còn thương tôi vì tôi nhận dc nụ cười hồn nhiên :-) đó Smile

      Xóa
    5. Ah cò dụ thương tiền thì đệ tử giải thích lun nè sư phụ:
      Sp thấy 2 câu đầu ko có vần .. nếu như bắt chước quê của sp nói lái, tiền vô = vồ tiên :))
      thì sẽ vần .. cũng có nghĩa là nói về bài thơ cũa Lãnh là lên núi vồ tiên :))

      Xóa
    6. Đệ tử mình bữa ni vòng vo khó hiểu quá đi :-s
      Túm lại là ý đệ tử là đệ tử thương hết mọi người ở đây hen? ;;) :-s

      Xóa
    7. Thương thì dễ mà dc người thương mới khó sư phụ ơi :-?
      Nhg thương nhứt vẫn là sp mà ;;) sp xóa hết sổ nợ chưa :))

      Xóa
    8. Thương người không cầu người thương lại mới hay đó nè đệ tử :P
      "Nhg thương nhứt vẫn là sp mà", câu này sao học trò nào cũng biết nói zị ta :-s, mềnh có nên cho nó điểm cộng hông ta :-s
      Sổ nợ của sư phụ hả, cứ để dành đó kiếp sau đòi cũng được mà ;))

      Xóa
    9. Sư phụ nói :
      Chợt nhớ bài ca dao VN mình :
      "Có yêu thì nói rằng yêu
      Không yêu thì nói một điều cho xong
      Chớ đừng dở đục dở trong
      Lờ đờ nước hến cho lòng vấn vương."

      .. Vậy sao sp ko cho điểm cộng :-?

      Xóa
    10. À, sư phụ đang ngẫm nghĩ coi tên đệ tử ranh ma của mình có phải là gây nên hậu họa chi rồi không mà sao hôm nay nịnh mình zữ đó mà :-?

      Xóa
  4. Cô Nhỏ chỉ được cái giỏi ném đá làm cho người ta muốn chạy ra, đưa lưng ra mà đón nhận "thú đau thương" thôi!
    Chúc mừng năm mới Cô Nhỏ và mọi người vẫn thường ra vào ngôi nhà ấm áp này nha! :X

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiii... lần này giống như chị OM mắng iu em í nhỉ! Đã! ;))
      Cả cái lời chúc cũng đầy ắp quan tâm, thích quá điiiiiiiiiiiiiiiii! Em nhắc lại lần nữa vậy:
      "Chúc mừng năm mới Cô Nhỏ và mọi người vẫn thường ra vào ngôi nhà ấm áp này nha! :x "

      Xóa
  5. Năm mới an khang thịnh vượng nha em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn Cô! Nhưng em nghi ngờ cái sự "an khang thịnh vượng" ni lắm á, nó sao thèm ghé nhà em chứ :(

      Xóa
  6. Trả lời
    1. Hi, nói như Lãn ông là "đường bọc đá", còn theo chị OM là "thú đau thương" đó Lộc Vừng. May quá chưa ai bắt tội :D
      Mình sang nhà đọc bài mới rồi nhưng không có chỗ cho mình chia sẻ. Ôm LV ở đây cái vậy, năm mới bình an và thanh thản trong tâm hồn LV nhé! >:D<

      Xóa
  7. Bài thơ đã hay rồi, lời bình của em lại giúp nó hay hơn nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em lại may mắn được chị Thủy khen nữa rồi :D
      lanhdien là lãngtử đó chị :)

      Xóa
  8. Cô Nhỏ ơi, năm mới chúc vạn sự như ý. Cứ ngờ ngợ đã còm bài này rồi té ra chưa còm, thật ra không biết nói gì, tâm trạng một người nhìn thấy bài thơ hay, người bình hay, người họa thơ cũng hay, lời mình nói ra sợ lạt lẽo, nên nín thinh luôn. Lãng tử là nhà thơ tài hoa, mà cô Nhỏ cũng tài hoa, Tám rất hân hạnh làm độc giả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chia sẻ một bài thơ mình cho là hay và nhận được sự đồng tình, em thấy sướng sao đâu! Cảm ơn chị đã cho em và bạn em những lời khích lệ, nhưng chị khen vậy em lên mây không chịu xuống thì biết làm sao :"> ;))

      Xóa
  9. Đọc mà nhớ phố núi, nhớ quê nhà quá đỗi luôn! hic ....

    Cám ơn chị sẽ cho DQ đọc ké bài thơ và "trốn" luôn trong trỏng nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ bỏ phố núi mờ sương đẹp như tranh vẽ, từ bỏ những triền dã quỳ vàng rực dài ngun ngút mà ra đi thì cũng tiếc Dã Quỳ hén. Mình lên Đà Lạt một lần và yêu thích lắm, ước mỗi năm đều có một kỳ nghỉ ở đó, nhưng chỉ có thể "trốn" theo kiểu của mình thôi :)

      Xóa
    2. phải rời xa quê nhà ra đi, nỗi nhớ chất chồng theo năm tháng đó nguời ơi. Nhất là khi vô tình bắt gặp được những hình ảnh quê nhà đó.

      Xóa

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]