Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

Thư gởi Người-rất -chướng

(Bài tham dự event Mùa thu- Mùa se duyên)

Anh tên Chương. Em nghĩ phải thêm "sắc" vào mới hợp. Thế là anh trở thành anh Chương-sắc, trở thành Người-rất-chướng của em!
*****************************************************

Anh thương yêu,
Mỗi năm cứ đến độ thu về, lúc những cơn mưa dầm dề, rả rích suốt ngày đêm ủ ê sướt mướt khắp quê hương miền trung của chúng mình, lòng em lại ấm áp bùng lên ngọn lửa hồng yêu thương mà anh đã thắp lên từ những ngày mưa của một mùa thu đã xa. Chẳng thể là tình cờ đâu anh nhỉ, rõ ràng đó chính là sự hữu ý đầy ưu ái của ông Tơ bà Nguyệt, đã để cho em gặp anh, mùa thu tựu trường năm ấy, năm em về trường làm cô giáo mới toanh, nơi anh dường đang dừng chân ở đó, chờ em, sau những tháng ngày rong ruổi tìm nhau...
Anh còn nhớ không, mới buổi đầu gặp nhau, em và anh đã bị một cô giáo xô vào nhau. Anh đỏ mặt bối rối, còn em thì ngây thơ chẳng hiểu sao cô ấy lại làm thế, bởi buổi ban đầu nhìn anh gầy guộc với những nếp nhăn nơi má, lại để ria mép, em cứ ngỡ anh là một thầy giáo ...già, chí ít cũng có vợ hai con rồi! Giờ nhớ lại, em lại mủm mỉm cười, một trò đùa của ông Tơ bà Nguyệt đây chứ gì!
Thế rồi mùa trôi... Anh đã lặng lẽ ngắm nhìn em làm cô giáo trẻ tung tăng... Anh và em cùng thỉnh thoảng lại bị những "chất xúc tác" hỏi thăm: "Hắn dễ thương, đẹp gái, mi không tán, để đứa khác hắn bợ cái rồi!", "Ê, tau nghe chọc chọc vậy đã có chi chưa bây?", "Nè, ai nói chi cũng đừng có nghe, chờ ảnh hỉ, ảnh giỏi lắm, chỉ tội là hiền quá!"... Những "chất xúc tác" đáng yêu ấy khiến em để ý anh nhiều hơn. Em thấy mặt anh đỏ rần, hai tai anh đỏ lựng, tay chân thừa thải, lúng ta lúng túng vừa tội nghiệp lại vừa buồn cười mỗi lần bị các "chất xúc tác" trêu ghẹo...
Mãi đến khi mùa thu trở lại, mang đến cho trần gian những đêm trăng mờ sương lành lạnh khiến cho người ao ước tựa vào nhau để tìm hơi ấm, những ngày mưa rả rích để tâm tư người thêm những mộng mơ...
Em đã có một đêm trăng như thế, ngồi sau xe anh, nghe anh nói về âm nhạc, nghe anh hát khe khẽ bản Giọt mưa thu của Đặng Thế Phong, nghe anh nói chuyện về những chòm sao, và còn nghe anh đọc câu ca dao minh họa không biết vô tình hay hữu ý: 
"Sao Tua chín cái nằm kề
Yêu em từ thuở mẹ về với cha"
Em đã có cùng anh một đêm sinh hoạt chung với bạn bè, nghe anh thổi ác-mô-ni-ca, bản Giọt mưa trên lá của Phạm Duy, để rồi lòng em về cứ ướt lướt thướt những giọt mưa, mùa ấy...
Điều em chờ đợi đã xảy ra vào một đêm mưa mùa thu. Anh đưa em về sau khi ngồi cà phê cùng bạn bè, tán gẫu nhân dịp ngày của phụ nữ Việt Nam 20 tháng 10. Đêm mưa mịt mùng, trời tối đen đã đồng lõa với anh...và với cả em nữa chứ, đã để anh nắm lấy tay em và thốt lên: "Tay em lạnh lắm!". Anh hầu như chẳng nói được điều gì rành mạch, anh lúng túng nào là tình bạn, tình yêu, nào là anh sợ... Em chẳng hiểu gì cả, cho đến khi anh nắm tay em, em mới thật sự cảm nhận được lời tỏ tình chân thật của anh. Mà buồn cười ghê anh nhỉ, lúc anh nắm tay em đó, tay em chạm vào nút bấm còi xe, làm còi xe đột nhiên vang lên inh ỏi trong đêm, ở cái xóm vắng của em, vào ngay đúng cái phút giây trọng đại ấy! Đương nhiên, hai đứa mình được một phen hoảng hồn, chứ còn phải nói!
Những mùa sau, em đã hạnh phúc biết bao vì có anh. Anh vững chãi, ấm áp, hiền lành, thông minh. Thế nhưng, cũng có những khi anh thật bướng bỉnh, ngốc nghếch, và vô tư quá đến mức vô tình khiến em phải giận hờn, buồn bã, nước mắt tuôn rơi. Anh tên Chương. Em nghĩ phải thêm "sắc" vào mới hợp. Thế là anh trở thành anh Chương-sắc, trở thành Người-rất-chướng của em!
Mười ba năm trôi qua rồi anh nhỉ, từ ngày em mặc áo gấm đỏ thẹn thùng ngồi bên anh trong chiếc xe hoa về quê hương thanh bình bên kia sông Bà Rén. Mười ba năm với biết bao ngọt bùi lẫn cay đắng, cùng nhau sẻ chia khó khăn, cùng nhau xây dựng tổ ấm, mình dành cho nhau bao yêu thương, có cả những nỗi giận hờn. Có những lúc yêu thương ngút ngàn, nhưng cũng có lúc nếu không kìm giữ được tưởng chừng mọi thứ sẽ vỡ tan...
Chúng mình bây giờ, đã quá hiểu nhau, để dường như những giận hờn không còn cơ hội chen vào giữa những yêu thương được nữa. Anh chăm sóc em và các con chu đáo, tận tình yêu thương. Anh trân trọng em, trân trọng những sở thích, những đam mê của em. Anh ủng hộ và tạo điều kiện giúp em thật nhiều trong công việc cũng như trong học tập. Em cũng hiểu những cái rất-chướng của anh nên đã biết chấp nhận, chẳng thèm giận dỗi nữa đâu. Cuộc đời có bao lâu, mà không biết vứt bỏ tủn mủn lặt vặt để dành trọn yêu thương cho nhau, phải không anh? Chính sự bao dung của anh đã dạy cho em bài học ấy...
Hôm nay trời lại mưa. Những giọt mưa rơi lách chách trên lá khiến lòng em đằm lắng lại với yêu thương. Em đang đọc lại những bức thư ngày xưa anh viết cho em, những bức thư anh viết vào những lúc nhớ em nhiều nhất, những bức thư bắt đầu bằng tiếng gọi trìu mến: Em thương yêu...
Anh thương yêu!
Hôm nay mùa về, mùa thu của chúng ta đã lại về, em viết cho anh bức thư này để nhắc anh nhớ, rằng em rất yêu anh, yêu anh còn hơn cả những ngày đầu lạ lẫm yêu anh. Và rằng em cảm ơn anh đã đến với em trong cuộc đời này, đã cho em biết thế nào là hạnh phúc.
Ngoài kia trời vẫn đang mưa. Tiếng mưa nhịp nhàng hòa lẫn giọng anh đang vang vang dạy con học Toán ở phòng bên...

Cảm ơn anh, Người-rất-chướng của em!

D của anh.



*****************************************************

Những bài thơ em từng viết cho anh, gởi vào đấy những giận hờn, yêu nhớ....



1. Người-rất-chướng

Viết cho người mang tên Chuong-sac, 1997


Có một người rất chướng
Thổi ác-mô-ni-ca
Cho giọt mưa trên lá
Rơi ướt lòng người ta


Có một người rất chướng
Ôm đàn gẩy vu vơ
Người ta về thao thức
Tim hát câu mong chờ


Có một người rất chướng
Đến chơi nhà người ta
Qua con kênh đầy nước
Để cặp rơi, trôi xa…


Có một người rất chướng
Đến trong từng giấc mơ
Ngắt ngọn ngò, đứt ruột
Người ta vờ ngó lơ.





2. Sầu đông


Viết cho người mang tên Chuong-sac, 1999



sầu đông rơi
hay mưa trong mắt
tím lạnh đất
tím lạnh trời
tím lạnh hồn tôi

sầu đông ơi !

ta tìm nhau
đêm mưa mùa thu đồng lõa
ánh trăng mùa thu đồng tình
sao anh vội quên

anh đi đi
sầu đông rơi
như mưa trong mắt
giữa đời hiu hắt


em một mình
lặng lẽ
sầu đông




3. Giận


Viết cho người mang tên Chuong-sac,1999



Tưởng rằng
Anh là con số lẻ
Trong con số ĐÀN ÔNG
Đâu ngờ
Con số ANH
Cũng thế.
Sợi gàu dài
Chịu số long đong...

Câu ca dao
Lời "giận mà thương..."
Nghẹn ngào
Như từng nút dây sợi gàu vẫn đang được nối

Trời đêm khắc khoải
Lối về
Không anh.







4. Cậu bé đáng yêu


Viết cho người mang tên Chuong-sac, 2001




Với em, anh là cậu bé
Nghịch ngợm nhất trên trần đời
Nheo nheo mắt nhìn tinh quái
Thật là… ghét quá đi thôi


Với em, anh là cậu bé
Bướng bỉnh nhất trên trần đời
Đã bảo, lại thường trái ý
Người ta, thế là, không vui

Với em, anh là cậu bé
Ngốc nghếch nhất trên trần đời
Những khi người ta giận dỗi
Cuống lên, thương quá đi thôi

Nhưng anh cũng là cậu bé
Thông minh nhất trên trần đời
Bao điều ưu tư lo nghĩ
Anh đều hóa giải êm xuôi

Lặng trong vòng tay xiết chặt
Lặng nghe con tim bồi hồi
Anh ơi, anh là cậu bé
Đáng yêu nhất ở trên đời.




5. Bài ca sao cho em

Sao Tua dăm cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha...

Anh trỏ tay lên những vì sao xa
Rằng kia là Sao Bắc Đẩu
Và kia là Đại Hùng tinh
Mắt em lung linh
triệu triệu vì sao lấp lánh
hay vì ánh nhìn anh trìu mến
khi khe khẽ hát em nghe bài ca về những ngôi sao?

Bài ca về những ngôi sao
dịu dàng len vào giấc mơ trinh nữ
Một trời sao thương
sao nhớ
nhấp nháy phương em chờ mong

Nhấp nháy
phương em chờ mong...

Anh của ngày xưa
ngày xưa...
đi không về nữa
Anh của ngày xưa
ngày xưa...
xa ngái
như ánh Sao Vân mê mải
rong chơi phía cuối chân trời

Những vì sao rơi rơi
Những vì sao đã thôi không còn nhấp nháy

Trong đôi mắt em
Chỉ con vịt nhẩn nha buồn
lội giữa dòng Ngân.






6. Ngày anh xa




Sáng ngày hôm anh đi
Trời thu sương mờ lối
Cỏ cây đang mê ngủ
Mặt trời còn trùm chăn


Tiễn anh nụ môi mềm
Giữa dịu dàng hương cúc
Heo may ghé bên thềm
Ngẩn ngơ... quên se sắt


Lần này đi công tác
Không thư, điện bốn ngày
Lưu luyến mãi vòng tay
Chưa đi, lòng đã nhớ

Có nỗi niềm ái ngại
Trong ánh mắt tần ngần
Anh thương vợ vất vả
Tất bật ngày không anh

Việc nhà quen chia sẻ
Bao khó nhọc anh giành
Nay anh đi xa thế
Em làm sao đảm đương?

Sáng sáng ai dậy sớm
Đưa con trẻ đến trường?
Tiết năm em về muộn
Ai chờ bên mâm cơm?

Anh đi đã ba hôm
Trời buồn mưa rưng rức
Con nhớ anh ngơ ngác
Nhà thiếu anh quạnh hiu...

Lơ ngơ bữa cơm chiều
Em lấy thừa bát đũa
Líu xiu lời con trẻ
Trống khoảng nhìn mắt nhau

Đêm nằm nghe gió trở
Trên mái tôn nhà nghèo
Nhớ lời anh hủ hỉ
Nhớ vòng tay ấp iu

Ba hôm rồi anh nhỉ
Tưởng chừng ... ba tháng qua
Thêm một ngày mai nữa
Mà thấy chừng quá xa!

Em sẽ giấu mong đợi
Vào việc trường việc nhà
Cuối ngày anh về tới
Hoàng hôn, nắng chan hòa.

Nov 2, 2012 2:50





















17 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Hiiiii... Tình tiết dở khóc dở cười. Ở quê Cô nhỏ hồi đó, con trai con gái đứng với nhau trong đêm chỗ vắng vậy là bị dị nghị dữ lắm. Mà không sao, có một lần đó thôi :D

      Xóa
  2. May mà ....có chất xúc tác hông thì anh giờ thành mất chữ "Ch" ! Hi hi ":)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiiii... Hông biết có ương hông, nhưng nhà ảnh ai cũng chậm chuyện lập gia đình hết. Còn người bạn thân mến của chị nữa đó :D

      Xóa
    2. :) Người lớp trưởng gương mẫu! :)

      Xóa
    3. Mà chắc là nhát gái lắm chị hè? ;;)

      Xóa
  3. Nàng viết cho chàng hay thế. Mãi hạnh phúc nhe nàng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hay hem? Liệu có đoạt giải hem? Hiiii...
      Hy vọng được như nàng nói :D

      Xóa
    2. Nhất định có giải. K có giải phải mời LC thanh tra BTC. :)

      Xóa
  4. À hôm nay mình biết tại sao lại là Ba Chương Sắc rồi nhé.
    Những lời viết từ trái tim nên nó nóng ấm, nồng nàn và tha thiết làm sao..
    Thế nào cũng đạt giải rồi. Mình chúc mừng trước đây. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiii, đúng là lời từ trái tim đấy LV ạ. Lâu lâu lắm mới thốt lên được vài lời :D
      Mà sao LV không tặng hoa trước cho tớ luôn nhỉ :))

      Xóa
  5. Viết như thế mà ko đoạt giải thì cứ đâm đơn kiện BTC đi Nhỏ, Giáo làm,... luật sư bên nguyên cho, hehe...
    Yêu ảnh quá chừng như vậy, chắc từ từ ảnh sẽ bớt đi... dấu sắc! hic...
    Chúc hạnh phúc như zị quài quài nhe, đừng có thèm giận nữa, mau già lắm. Cái cười của Nhỏ dễ iu lắm mừ! Cười cho nhìu vào...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiiii, Giáo iu, toàn ...fan hâm mộ mãnh liệt thế này mà không có giải thì chắc chắn phải kiện thôi :))
      Thank Giáo nhiều vì những lời dễ thương! :x

      Xóa
  6. Trời ui, trời ui, trời ui................!!!!!!!!!!!!!!!
    Ngó xuống mà coi người ta iu nhau đến nhường kia!
    "Vui lắm, phê lắm mà hay lắm, tin lắm... ôi tình... ôi tình... tình iu! Ná na na nà na..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiiiii, sáng ni chị OM hát vang làm nhà Cô nhỏ em rộn rã và sáng bừng lên rồi nè! :x :x :x

      Xóa
  7. Ngọt ngào đến thế là cùng
    Chúc nàng hạnh phúc bên chàng mãi luôn. ;) ;)

    Trả lờiXóa

Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]