Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

HUẾ, CÙNG ANH


   
Bữa, anh rủ đi hội Khoa cùng anh. Cô đồng ý. Vậy là anh từ chối lời đề nghị cùng đi của người bạn có ô tô. Cô hỏi sao vậy, anh bảo thích đi xe máy với bà xã hơn.

Vậy là họ phượt. Từng cùng anh đến Huế nhiều lần trong những chuyến tham quan của trường, nhưng đây là lần thứ ba anh đưa cô đến đó bằng xe máy. 

Anh yêu Huế vì đó là nơi anh trải qua những tháng ngày sinh viên ắp đầy kỷ niệm cùng bạn bè. Cô yêu Huế vì đó là nơi người cô yêu từng gắn bó, và cũng vì Huế đáng được yêu, vì nhiều lý do khác nữa.

Buổi chiều thứ Sáu họ lên đường, sau khi đã thu xếp công việc, thu xếp chỗ ở cho hai nhóc trong hai ngày. Họ lên đường trong niềm hân hoan được rong ruổi cùng nhau. Gió-mây, đèo-núi, biển-trời dường cũng yêu thương nhau như họ, cứ quấn quýt, tự tình suốt nẻo đường đi. Những cung đường được cô lưu giữ cả vào hồn, thành những thước phim thật đẹp và đầy cảm xúc.

Huế chào đón họ bằng hoàng hôn đỏ lựng chân trời. Cô thầm nghĩ đến hoàng hôn tuyệt đẹp hôm sau, có lẽ lúc ấy họ đang tay trong tay ngắm hoàng hôn trên sông Hương tại cầu Trường Tiền hoặc tại một điểm nào đó gần chùa Thiên Mụ. (Và có lẽ có nhiều điểm ngắm hoàng hôn đẹp hơn mà cô chưa được biết). Sau khi thuê một khách sạn rẻ tiền bên bờ sông Hương, cô sửa soạn tinh tươm, cùng anh đến chỗ các bạn anh đang đợi. Nhìn cách bạn anh thể hiện sự quý mến dành cho anh, cách họ nhắc lại kỷ niệm về anh, và cách anh hứng khởi giữa những người bạn, cô mỉm cười thích thú, lòng tràn ngập yêu thương. Người đàn ông của cô không khéo ứng xử. Người đàn ông của cô ăn nói không hay, không biết nói những câu khiến người khác vui lòng, nhưng ánh mắt sáng ngời của anh, nụ cười tươi của anh khiến anh tỏa sáng với sự chân thật đáng quý đáng yêu nhất mà cô được biết ở anh. “Bà xã mình nhỏ hơn mình chín tuổi”, “ Bà xã mình đặt tên mình là Chướng”, “Bà xã mình ăn chay, vì thích ăn chay thôi”, “Mình cũng thích ăn chay.” Là những điều anh chia sẻ với bạn bè về cô vợ bé nhỏ của anh. Một anh bạn của anh trợn mắt như không thể tin nổi việc anh đèo vợ bằng xe máy từ Quảng ra Huế. Chương hay quá. Anh không được thế đâu. Anh phải học hỏi Chương thôi. Một chị khác thì bảo, thấy đưa vợ đi cùng vậy là biết vợ chồng tình cảm lắm rồi. 

Họ cùng ăn lẩu nấm ở một quán chay gần chùa Từ Đàm trước khi về khách sạn. Đêm ấy, trong căn phòng tầng ba bên bờ dòng Hương tĩnh lặng, có đôi uyên ương say ngủ trong vòng tay chất ngất hương yêu.

Buổi sáng cô dậy sớm, mở cửa phòng bước ra ban công. Cô chỉ thích căn phòng này một điểm duy nhất là cô có thể nhìn thấy sông Hương từ cái ban công xấu xí ấy, dù góc ngắm sông Hương ở vị trí ấy cũng chưa là đẹp. Anh thức dậy theo cô sau đó và họ bắt đầu ngày thứ hai ở Huế với món bún thơm ngon ở nhà hàng chay Bồ Đề. Vì còn sớm trước giờ tổ chức lễ ở Khoa nên anh đưa cô dạo qua cầu Trường Tiền, ghé Tiểu Đình Thương Bạc chụp vài tấm ảnh rồi đến trường Đại học Khoa học Huế, trường cũ của anh. Họ lại đến một địa điểm khác, nơi buổi hội Khoa Toán được tổ chức long trọng mà ấm áp, ý nghĩa. Anh vui và xúc động khi gặp lại bạn bè, thầy cô cũ. Cô vui vì được theo anh, ngồi ngắm anh vui. 

Buổi chiều, cô mặc áo dài tím Huế, cùng anh dạo chơi. Họ ghé chợ Đông Ba. Cô mua một chiếc nón bài thơ. Rồi họ đi dạo Thành Nội. Cô làm mẫu ảnh, còn anh làm phó nháy. Phó nháy yêu chiều cô người mẫu hết mực, mặc cô phụng phịu chê anh chụp ảnh xấu, mặc cô hờn dỗi nhăn nhó, anh vẫn chịu khó và không hề tỏ ra một chút xíu bực bội nào cả. Lần này, anh ghi điểm!

Tiếp theo là tiết mục đi ăn chè Hẻm ở đường Hùng Vương. Rồi đi mua Mè Xửng, mua phấn nụ, tinh dầu, trà cung đình. Hoàng hôn rất đẹp nên họ quyết định chọn con đường dọc sông Hương lên chùa Thiên Mụ. Ngồi sau lưng anh, cô cứ thốt lên không ngớt, đẹp quá! Trữ tình quá đi thôi! Huế thơ mộng quá! Cô yêu nhất những hàng cây men bờ sông dài ơi là dài, những con trâu thủng thỉnh thẩn tha ăn cỏ giữa những hàng cây ấy, những chuyến đò xuôi ngược đều đặn trên sông. Quê giữa lòng phố là điểm khiến Huế mãi là thành phố mộng mơ.
Sau khi rời chùa Thiên Mụ họ đến nhà sách, nơi mà anh và cô luôn thích đến. Mua sách xong, họ về nhà hàng chay Bồ Đề ăn tối. Dự định buổi tối dạo ở phố đi bộ, nhưng đã hơi trễ nên họ quyết định cùng nhau nằm xem phim, một bộ phim giả tưởng. Và rồi họ lại chìm vào giấc ngủ bình yên, trong vòng tay nhau.

Buổi sáng họ tỉnh giấc trong tiếng gió mưa. Cô trìu mến nhìn ra sông Hương. Như thể Huế sợ cô không biết đặc trưng của Huế là mưa vậy. Thu dọn hành lý, họ đi ăn sáng, cà phê cùng một cậu trò nhỏ của cô đang theo học ở Học viện Âm nhạc Huế.

Trời mưa suốt đường về từ Huế đến qua khỏi hầm đèo Phú Gia. Đúng trưa họ về đến nhà ông bà ngoại. Nơi ấy bữa cơm gia đình đông vui đang chờ họ.

Hình ảnh

Lăng Cô

Ánh sáng luôn ở cuối đường hầm

Nẻo đường phiêu du



Sữa chua Việt quất



































Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Vé đi Tuổi Thơ

Nhóm bạn của cô gồm 4 người, over 40 cả, mà ai cũng có cái tên thường gọi nghe rất bé thơ: Nhỏ, Chút, Bé và Xíu. Nhỏ và Chút thì dáng thanh thanh nghe còn hợp lý. Xíu và Bé ngược lại, bự con ít ai bì :D 
Mùa khóm mít về xôn xao. Bữa nọ, 4 "bé" rủ nhau xúm lại trộn khóm mít ăn. Xíu nhận nhiệm vụ hái khóm mít. Nhỏ lo vài thức phụ gia kiêm ra tay đầu bếp. 
Kể chuyện khóm mít thì rôm rả lắm. Là món của tuổi thơ chân đất đầu trần dang nắng, của tuổi học trò len lén chấm mút cái gói muối ớt còn dư trong hộc bàn nên ai cũng phấn khích. Nguyên thủy món này chỉ là chấm muối rang giã chung với ớt tươi, hoặc nếu trộn thì xắt lát mỏng, cho vô ít mắm cái với ớt bột cay xè vừa ăn vừa thít, nước mắt rưng rưng, ăn xong uống nước hoài vẫn không đã khát. Về sau, hiện đại hơn, cách chế biến có đổi khác. Khóm mít xắt lát mỏng ngâm qua nước muối + chanh, vắt ráo. Ngoài khóm mít còn gia thêm xoài xanh, dưa leo, các loại rau như xà lách, diếp cá, rau răm, rau húng, rau quế, đậu phộng, ớt tỏi băm, hành phi, ăn kèm bánh tráng nướng.
Nhóm 4 "bé" bữa nọ được bữa lên toa tàu về tuổi thơ, đã ơi là đã, nên không thể không kể :D



Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Buông

Càng ngày cô càng thích thú với những phát hiện của mình về những điều nhỏ bé xung quanh. Một mầm cây xanh nhú lên mơn mởn từ đám lá mục. Dòng sông nước cứ trôi cứ trôi không bao giờ ngừng lại. Áng mây hồng qua ngõ. Búp sen ngát hương. Những chiếc lá đỏ. Những chiếc lá hình trái tim. Tất cả đều cho cô những ý nghĩa rất Thiền.
Như sáng nay cô cắm bình hoa với nhành hồng sắp tàn ngoài vườn đem vô. Vì tiếc cái cành khô trong bình hoa cũ, cô tận dụng lại, không đành vứt đi, nên được tác phẩm như ri: 

Ngày sắp hết hồng hoa rồi héo úa
Nắng đã tàn trên những ngọn phong ba
Em còn giữ hương lòng trao ai nữa?
Cuối mùa rồi, hương sắc cũng phôi pha..._ HYD

Rồi mới nãy đây ngồi ngắm đi ngắm lại bình hoa, nghĩ nếu bỏ cành khô đi có lẽ sẽ đẹp hơn. Nghĩ và làm ngay. Được cái mới khiến cô hài lòng hơn, như ri: 

 
Oh yeah. Nhìn nhẹ nhàng hơn, đẹp hơn đấy chứ?
Chợt nghĩ, cành khô như là cái gì đó dù là đẹp đẽ, dù là mình rất yêu thích, nhưng việc nắm giữ điều ấy khiến mình trĩu nặng tâm tư thì sao còn không chịu buông bỏ đi? :)

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Rồi em sẽ bình minh...


Đã hồn nhiên, và vẫn tiếp tục hồn nhiên, nên những ngày này dường bình minh đã đến, trong lòng cô.
Cô biết cách đối phó với nỗi buồn. Giờ nỗi buồn không dám đến gần cô nữa. Cô thụ hưởng trọn vẹn từng phút giây của đời sống. Cô yêu anh và nỗi nhớ anh trìu mến, dịu dàng thường trực trong lòng. Cô yêu các con và hạnh phúc khi nghĩ đến chúng. Cô yêu lũ trò nhỏ, cũng như yêu những đứa trẻ ngây thơ ngốc nghếch nhà mình. Tri kỷ của cô là người bạn Thiên Nhiên luôn mở rộng vòng tay chào đón cô. Cô thấy mình như trẻ lại, như bé thơ cứ say mê thế giới tự nhiên quyến rũ này. Có hôm say dòng sông đẹp như dải lụa phơi dưới nắng mai, tranh thủ trống tiết chạy đi chụp hình cho bạn í, quên cả ăn mai. Có hôm đứng giữa trời lộng gió, cô tưởng tượng mình là một cơn gió lang thang. Lại có hôm ra sân giữa khuya ngồi ngắm những bông hoa bé xinh say ngủ dưới sương lạnh mà lòng ngập tràn cảm xúc yêu thương. Còn như mới hôm qua đây, cô thấy mình hóa thành chiếc lá, đỏ thắm giữa sân trường mùa cây thay lá. Mới chiều nay thì không thể bỏ mất khoảnh khắc nắng vàng thắp nến rực rỡ trên những hàng cây, bảo học trò đợi cô chút rồi vội vã ra hành lang chọn góc ảnh vừa ý ghi lại cho bạn Nắng ấy vài tấm hình. Trò cười cô, cô giống như trên mây rứa cô? Không cần biết người quanh cô nghĩ gì, cô cứ ôm gió, mơ mây, nhặt nắng như thế, miễn lòng thấy tràn ngập yêu thương, tràn ngập niềm vui là được rồi. :)
Và đây là những khoảnh khắc say cùng những "người bạn" của cô:




Lụa mới ai hong giữa chốn đây?
Lung linh họa tiết lá cùng mây
Hay là mải ngắm trần gian đẹp
Yếm thắm nường Xuân bỏ lại này?!

Chiều đã đi vào vườn mắt em, 
Mùa thu qua tay đã bao lần... 
Ngàn cây thắp nến lên hai hàng, 
Màu nắng bây giờ trong mắt em _ TCS




Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]