Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016

Hoàng tử ...Chàng Hiu





Chàng là ai? Chàng từ đâu đến? Không ai biết. 
Chàng đến bên nàng từ lâu...lâu lắm rồi. Khi thì chàng đu song cửa sổ nơi nàng ngồi cạnh đó để làm việc. Khi mon men chỗ bếp lúc nàng đang rửa chén. Cũng có lúc chàng đánh bạo vào luôn chỗ bệ để xà phòng, mắt mở thao láo lúc nàng đang ngâm mình trong bể tắm. Thật là trơ trẽn mà! 
Thuở ban đầu thấy chàng, nàng sợ phát khiếp. Nàng réo gọi "lính hầu" inh ỏi. "Lính hầu" dùng cây, dùng chổi tìm cách hất chàng ra khỏi nhà. Sở dĩ nàng sợ đến vậy là vì nàng nghe kể, chàng này nhảy bám lung tung, mà hễ bám vào người ai là bám như đỉa, đố hòng gỡ ra. Thêm nữa, nghe đâu lúc bám vào ai là chàng ta lại để lại trên người họ bao nhiêu là nước, là nhớt... rất ghê. :D
Thế mà rồi chàng vẫn không nản lòng. Chàng sống đâu đó bên ngoài, trong khuôn viên nhà nàng. Thỉnh thoảng chàng lại vào nhà. Nàng không biết vì sao chàng lại gắn bó với nơi này như thế, vì chàng chẳng nói bao giờ, nếu nàng có hỏi chăng nữa thì chắc câu trả lời cũng chỉ có thể là một ngôn ngữ lạ lùng mà nàng không thể nào hiểu được.
Theo thời gian, thấy chàng hiền lành, nàng dần hết sợ. Nàng phát hiện ra chàng có tài "khinh công" rất xa và leo cây rất giỏi. Đôi bàn tay ngón gầy và dài của chàng hẳn là thích hợp với một chiếc dương cầm. Chàng có khuôn miệng rộng, nàng đoán chàng là người hoạt ngôn, và nàng ước giá mà nàng hiểu được ngôn ngữ của chàng, hẳn trò chuyện với chàng sẽ thú vị lắm. Chàng luôn khoác trên người chiếc áo màu xanh lá cây nhạt nhìn rất trang nhã. Nàng còn phát hiện ra, chàng rất chăm chỉ. Nhờ chàng chăm chỉ mà những tên kiến, muỗi, nhện vốn lộn xộn hay phá phách và giăng màn bừa bộn khắp nơi trong nhà nàng trốn biệt, nếu không muốn trở thành mồi nhắm cho chàng. 
Đêm qua, chàng sột soạt suốt, rồi sau cùng có lẽ muốn gây sự chú ý cho nàng nên chàng ngồi ngay chỗ khay ly uống nước. Nàng ngắm chàng và thấy chàng bỗng đáng yêu lạ. Nàng se sẽ đặt cạnh chàng một đóa hồng vàng. Chàng ngồi yên lặng, mắt mở to đầy cảm xúc...
.....
Chàng hoàng tử Chàng Hiu ấy không biết sẽ có được nụ hôn của nàng không. Nhưng có lẽ chàng thật sự hạnh phúc khi được nàng nhìn ngắm thật gần, nín thở, và ...bấm máy ghi lại cho chàng những bức hình như sau :D




Yêu trần gian

Trần gian đâu chỉ có khổ đau. Trần gian còn nhiều thứ để ta yêu thương. Như chiều nay ngang đồng thấy những đốm lửa đang nhảy múa giữa chập chờn khói sương, và suốt con đường thơm nồng mùi khói rạ. Như tối nay người bạn ễnh ương lại ghé vào như thỉnh thoảng vẫn vậy. Đặt nàng hoa hồng cạnh bạn ấy rồi ngắm, nín thở và bấm máy. Cảm ơn trần gian, cho ta thêm một ngày bình an, nhẹ nhõm và chan chứa yêu thương :x




Thứ Năm, ngày 15 tháng 9 năm 2016

Biết ngỏ cùng ai

Còn nhớ, và có lẽ mãi mãi nhớ những ngày yêu thương dành cho trang blog thời Yahoo 360.
Yahoo đóng cửa. Blogspot chào đón mình. Mình luôn nhủ lòng, sẽ tiếp tục dành yêu thương cho trang blog.
Thế rồi sao?
Video clip ngộ nghĩnh của các con mình bị xóa. Bài và ảnh của mình bị copy và thay vào vị trí tên tác giả là tên người khác. Giờ đây, chán ngán cực cùng khi những bức ảnh hoa sen mình chụp chia sẻ lên trang blog bị ẩn mà không rõ vì sao.
Có lẽ, nơi này chẳng thể là nơi cho mình trao gởi tin yêu nữa rồi. :(

Thứ Hai, ngày 12 tháng 9 năm 2016

Tự do



Thỉ tùy phương thảo khứ,
Hựu trục lạc hoa hồi.

Lần theo dấu vết cỏ non đi
Nghe tiếng hoa rơi gọi trở về


_Trường Sa Cảnh Sầm Thiền Sư_

Hai câu thơ trên hàm ý nói lên tính chất tự do, tự nhiên, chân thật, ung dung tự tại của một thiền sư. Ý xuân không chỉ đến ở chỗ "cỏ non xanh rợn chân trời" mà ý xuân ngự trị tại lòng, từ cái tâm không cố chấp của con người. Học theo các ngài quả là khó lắm thay!

Trong ảnh là một nhành hoa tím bé xinh mình chụp lúc lang thang ở núi Hàm Rồng, Sapa. :x


Thứ Sáu, ngày 09 tháng 9 năm 2016

Chốn cũ


Mai anh về thăm vườn cũ
Gặp trăng tựa gối cành dao
Có giọt hương còn vương lại
Là hoa đang hé môi chào

Mai về bên thềm lan cũ
Thấy vành trăng khuyết hư hao
Là mi cong đang hờ khép
Chờ anh, đã mấy thu sầu

Mai về bên đèo sương phủ
Liêu trai giấc mộng năm nào
Tiếng tiêu chập chờn hư ảo
Nắm bàn tay, nghe xanh xao…

Anh về thăm em ngày cũ
Dừng chân bên cội hoa vàng
Chỉ con chim buồn tư lự
Hoa từng cánh rụng mang mang

Ơi hoa tàn đêm đã rũ
Ơi em tận kiếp đa đoan
Anh còn về chi chốn cũ
Lệ ai rơi giữa mây ngàn…

H.Y.D.



Thứ Hai, ngày 05 tháng 9 năm 2016

Một nhân duyên

1/9/2016
(Viết tặng những người bạn nhóm Đồng Hành: Cô Nguyên Khấu, Tanh Nguyen, Tuyết Nguyễn Thị, cô Nguyệt, cô Huệ, cô Bạch Yến, Bác Hòa, cô Tuyết Thanh, em Thảo ....)
---------------------------------------------------------------


Cuộc gặp gỡ với những người bạn mới để lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc. Họ là những ông bà giáo tuổi hưu, quy tụ thêm những người bạn khác qua mạng facebook, có thêm cả những-người-trẻ-dễ-thương, thành một nhóm làm công tác thiện nguyện với tên gọi là nhóm Đồng Hành. 
Theo lời Cô kể, nhóm đã “đồng hành” cùng nhau gần được 20 năm rồi (1997-2016). Câu chuyện bắt đầu lúc nhóm bạn cùng nhau về thăm “công trình” nhà tre mái lá họ đã cùng nhau xây dựng cho những người già neo đơn lâu thật là lâu, xưa thật là xưa, thuở họ là sinh viên mới ra trường 20 năm trước đó nữa. Từ đó, họ thực hiện một năm hai chuyến, thăm viện dưỡng lão, cô nhi viện, trại phong, và các trường học ở miền núi. 
Chuyến thiện nguyện lần này là một hành trình thật dài và đầy vất vả đối với những “chàng trai cô gái” tuổi 60-80 này. Họ đã vượt đường trường hàng ngàn cây số để mang yêu thương đến những nơi mong chờ họ đến. Đèo cao suối sâu chẳng thể làm họ nản lòng. Họ thưởng thức vẻ đẹp của từng con dốc ngọn đồi, để lại những tiếng cười rộn rã từng nơi họ qua. Tôi đã gặp những “chàng trai cô gái” vui vẻ, mạnh mẽ, lòng ngập tràn yêu thương cho cuộc đời ấy. Tôi say mê họ. Ở họ toát lên vẻ đẹp mà tôi cũng thầm ước ao có được. Tôi lắng nghe họ trò chuyện. Tôi ngẩn ngơ trước những tiếng cười giòn Tôi xúc động với câu chuyện cô gái trẻ ăn chay trường cảm thương con dúi rừng bị một người dân bản nọ bắt về làm thức ăn, đã bỏ tiền mua và thả chú dúi nhỏ về rừng. Hành động nhỏ thôi, nhưng đó là cả tấm lòng. Tôi nhận ra, đâu chỉ người có tiền mới có thể làm công tác thiện nguyện. Đâu phải chờ đến lúc rảnh rang thảnh thơi mới có điều kiện làm thiện nguyện. Cô gái tôi gặp là một nhân viên bận rộn, cả công việc ngoài xã hội lẫn gia đình… 
Người ta nói một trong những nhân duyên để một người khai mở cánh cửa tâm hồn đẹp đẽ của mình là được gần gũi, tiếp xúc với những bậc thiện tri thức, những người đang đi trên con đường đạo. Với tôi, sự gặp gỡ lần này là một nhân duyên đó vậy. Cầu chúc cho những người bạn mới này của tôi luôn được dồi dào sức khỏe để lại tiếp tục những hành trình yêu thương! 

Xem ảnh thôi!







Thứ Năm, ngày 25 tháng 8 năm 2016

NỖI NIỀM SAPA
















Sapa à,

Em buồn gì
Mà đá khô triệu triệu năm còn vương lệ
Hang Hàm Rồng ngơ ngác cội hoàng hoa
Một chiều nơi cổng trời cao vọi
Giữa mây ngàn ai thầm gọi tên ai...

Ai rải nắng xuống đồi vàng rực rỡ
Ai hong mây trên những ngọn thông già
Người khách lạ lạc mù sương Lao Chải
Ngậm ngùi thương từng bậc thang qua

Mây hờn tủi mang mưa về ngang núi
Thác Bạc tuôn một dòng cuộn bốn mùa
Viên cuội nhỏ còn chờ hoài bên suối
Một người đi quên lời ước hẹn xưa

Sapa à,
Buồn gì đêm ta qua
Mà tiếng đàn môi cứ hoài day dứt
Người đàn bà ngồi tách sợi đay giấu nỗi niềm nơi đáy mắt
Se khăn thắt áo tháng năm dài

Buồn gì ơi Sapa!
Phan-xi-păng đỉnh trời mây phủ
Có giọt nước mắt lặng thầm theo gió
Rùng mình giây phút hoá sương tan...

H.Y.D.

Thứ Hai, ngày 15 tháng 8 năm 2016

Tiễn mưa



---------------------T I Ễ N  M Ư A

Tiễn cơn mưa đi
Ta về tĩnh lặng
Gom buồn năm tháng
Làm bùa khóa thiêng


Thắp ánh sao hiền
Giữa tâm mờ tỏ
Sao còn trăn trở
Những lời dối gian?

Sao còn nhớ thương
Sao còn ray rứt
Sao còn sợ mất
Cuộc tình đã xa!

Tiễn cơn mưa đi
Ta về thinh lặng
Chờ ngày mưa đến
Cho buồn đơm hoa.



H.Y.D.


TA TÌM TA GẶP








Ta hóa thành thân cây
Giữa một ngày bão nổi
Ta hóa thành ngọn núi
Độc thân cõi ta bà

Tan rồi chuyện hôm qua
Lời nguyền xưa đã giải
Những hẹn hò, luyến ái
Chừ như áng mây xa

Ta đứng trên mặt đất
Ta nằm trên không trung
Bàn chân ta mọc rễ
Mắt dõi cõi vô cùng

Ta tìm người tình phụ
Thấy đất chuyển trời rung
Bàng hoàng ta tỉnh ngộ
Gặp ta cười bao dung.

H.Y.D.

Ngộ




N G Ộ 






Xa rồi cánh lá úa
Hắt hiu ngày gió lay
Áng vô thường qua ngõ
Người cũng từng qua đây


Ta chìm trong hơi thở
Thấy trời mây trắng bay
Đóa từ tâm vừa nở
Lòng bỗng ngát hương đầy

H.Y.D.

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 8 năm 2016

Vĩnh biệt, Yahoo Messenger.

Nghe nói hôm nay là ngày khai tử của Yahoo Messenger :(
Chợt nghe nhói đau trong ngực và nước mắt bỗng trào ra. Xin giã từ một khoảng trời đẹp đẽ, nơi bà cô giáo lạc hậu lần đầu và dần quen với những icon đáng yêu. Xa đã quá xa. Cảm thấy mình như kẻ có mới nới cũ. Đã lâu lắm chưa một lần về thăm chốn ấy.
Cảm thấy có lỗi. :(

Thứ Hai, ngày 01 tháng 8 năm 2016

Nói gì cũng chia ly

từ ly buổi ấy lặng thinh
tôi về chân thật chỉ mình tôi thôi
HYD

"Những cơn bão đã qua và phố chợ được yên nghỉ. Có một cái gì đó gần như lòng thanh thản đã dựng tôi ngồi lại bình yên giữa những ngày tháng mới. Không thù hận, không oán trách."

"Một thứ đối thoại đơn không có gì là ngoạn mục, tẻ nhạt nữa là khác, nhưng bất ngờ nó lại mang đến cho tôi một trạng thái hoan lạc thầm kín lạ kỳ. Càng lúc tôi càng thấy rõ mình đang sống trong một cảnh giới khác, một cảnh giới mà trong đó tôi cảm thấy mình không cần phải được chia sẻ và không thể bị xúc phạm."
"Sẽ có một lúc nào đó vô tình chúng ta gặp nhau ở một góc phố này hay ở quán hàng nọ, bất ngờ bạn bắt gặp được một tôi không vui cũng không buồn thì chính lúc đó là lúc tôi đầy đủ sức mạnh nhất để có thể khước từ mọi ân sủng. Đồng thời đó là lúc tôi muốn nói lời tạm biệt để quay về ngồi thở yên lặng trong không gian riêng biệt của tôi.
Mọi sự vật sự việc quanh tôi đã cũ kĩ quá rồi. Tôi cũng thế, kỷ niệm chẳng qua cũng chỉ là một thứ thuốc ngâm rượu để rỉ rả qua ngày tháng mà thôi. Không có gì quan trọng."
TCS

Thứ Ba, ngày 19 tháng 7 năm 2016

Những người bạn ngộ nghĩnh của tuổi thơ tôi

Họp mặt bạn của hơn 30 năm về trước, gặp lại những người bạn ngộ nghĩnh của tuổi thơ. :)

1. Ất (Bị kêu chết tên là Ất dĩa)

Thứ Tư, ngày 13 tháng 7 năm 2016

7 Ngày Thách Thức Ảnh Thiên Nhiên (Seven days with ‪#‎naturephotographychallenge‬ )

Day 1

Tóc ngang lưng trời- Ảnh : Cô Nhỏ
Ngày thứ nhất
Tìm đến với thiên nhiên là một cách giúp tôi rời xa những nỗi buồn. Đó là một buổi chiều trống vắng. Tôi một mình chạy xe lang thang giữa hoàng hôn quê hương. Mặt trời đỏ lựng đằng Tây. Bụi lau bên bờ sông xõa tóc bay trong gió, như gọi mời những cụm mây xa.
Chợt câu hát về với tôi: Tóc ai bay ngang lưng trời, nhớ đem mây về trần đấy nhé!
Tất cả... hòa quyện thành một bức tranh lãng mạn tuyệt vời. Tôi nheo mắt và ghi lại khoảnh khắc ấy.

Day 1
Getting into nature is what I do to escape from my sorrows . It was a lonely afternoon and I was on my own riding my motorcycle through the village roads in my hometown. In the west was the red sun. The reed on the riverside let her hair be untied in the summer wind, as if she was waving at those far-away clouds...
The scenery reminded me of a song by Quoc Bao, Vua-biet-dau-yeu, with:
"Tóc ai bay ngang lưng trời, nhớ đem mây về trần đấy nhé!" ( Hey the hair waving in the sky, remember to bring the clouds to earth!)
And all.... made a romantic picture. I closed slightly one eye and took this picture.


-----------------------------------------------


Day 2

Hát chào ngày mới.  Ảnh: Cô Nhỏ

Ngày thứ hai

Dường có điều gì ẩn sâu bên trong NGƯỜI BẠN THIÊN NHIÊN mà loài người chúng ta không được biết? Mở cánh cửa tâm hồn, ngắm nhìn Thiên Nhiên thật chăm chú bằng đôi mắt yêu thương, biết đâu ta sẽ nghe được những câu chuyện bạn ấy đang thầm thì!
Bạn cảm nhận được điều gì từ anh chàng cây với đôi mắt mở to và khuôn miệng tròn vo này? Tôi thì thấy bạn ấy dường đang háo hức, dường đang hát vang đón chào cô nàng Ban Mai tốt bụng và xinh lung linh. :x
p/s: Ảnh chụp từ một buổi mai lang thang vào rừng.

Day 2

Inside Nature, there seems to be something mysterious that we human beings don't know. Open the window of your soul, then have an attentive look at Nature, with your full-of-love heart, you may hear what she the nature is whispering. :)
What can you get from the young tree with opening eyes and mouth in this picture? As to me, he seems to be so excited or maybe he is singing a beautiful song to welcome Miss Morning, so kind and pretty.
p/s: I took this photo one morning when I was wandering in the forest.
--------------------------------------------------------

Day 3
Tình yêu
. Ảnh : Cô Nhỏ


Chào mọi người!
Hôm nay là ngày thứ ba trong chuỗi bảy ngày vui cùng‪#‎naturephotographychallenge‬ của Nhỏ, Nhỏ quyết định chia sẻ với mọi người bức hình chiếc lá hình trái tim đẹp đẽ này. Nhỏ thật sự yêu những chiếc lá- những chiếc lá đủ hình dạng, kích thước, và màu sắc, những chiếc lá mang ý nghĩa của đời người, lá vàng rồi rơi rụng cho chúng ta ý niệm về lẽ vô thường.
Cùng tôi ngắm nhìn chiếc lá đặc biệt này đi. Chiếc lá vàng duy nhất cũng chính là chiếc lá ở vị trí cao nhất. Màu vàng tươi của lá khiến ta thấy như thể lá đang mỉm cười. Không mảy may lo âu về cái chết đang cận kề. Dáng lá hình trái tim cũng là một điều đáng chú ý, bởi nó gợi tôi nhớ câu nói: Tình yêu là món quà quý giá nhất mà con người nhận được của nhau. "Trái tim" này sẽ lìa cành, và rất nhiều những "trái tim" xanh ngời cạnh đấy sẽ tiếp tục rung rinh giữa đời, như muốn nói rằng trên hành tinh này tình yêu vẫn đang hiện hữu. :)
"Giữa mênh mông vô cùng xanh biếc
Một chút vàng vẫn ngạo nghễ vươn cao
Lá vẫn biết dẫu mai về với đất
Trái tim này đã trao hết cho nhau" (Lời bình ảnh: Quảng Dương)

Hi everyone :D
It's my third day of #naturephotographychallenge, then I've decided to post this picture of nice heart-shaped leaves. Actually, I love leaves. They appear in different shapes and sizes, and colors. Especially, they seem to symbolize a human life. That a green leaf one day turns yellow and then die falling down gives us a thought of impermanent.
Now let's have a look at this special leaf. The only one to get yellow is the one at the top of the plant. Its light yellow shows us that it is smiling. It doesn't seem to have any worry about the coming death. It is also remarkable for its heart shape, which reminds me of a saying: "Love is the most precious gift that one receives from each other." Once the leaf leaves its branch, there are still a lot of leaf hearts succeeding it, trembling in the breeze, just as love still exists on earth.


----------------------------------------------------------------

Day 4

Giữa trận đồ bát quái. Ảnh: Cô Nhỏ

Ngày thứ tư với Thách thức Ảnh Thiên nhiên

Danh thắng Tràng An, tỉnh Ninh Bình, quyến rũ với trời mây non nước hữu tình, đáy nước trong xanh soi bóng những vách núi đá điệp trùng, vừa hùng vĩ lại vừa nên thơ, được mệnh danh là “Hạ Long cạn” về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, bởi các nhà khoa học cũng đã tìm thấy những dấu tích chứng minh rằng nơi đây từng là một vùng biển cổ, do sự vận động địa chất mà thành “trận đồ bát quái” như bây giờ.
Ảnh được chụp từ bên trong một hang xuyên thủy hướng ra cửa động. Ra khỏi động này là một đầm nước và dọc quanh đầm nước có những cửa tương tự vào những hang xuyên thủy nối những đầm nước khác. Như một trận đồ Bát Quái. :)

Landmark Trang An, which is in Ninh Binh province, attractive with charming cloudy sky and mountains reflected in clear blue water, is both magnificent and poetic. It is also called "The Shallow Ha Long", for scientists have recently proved that Trang An used to be a sea and as a result of geological movement, it now looks just like a bagua battle plan :)
This picture was taken from a boat inside an aquatic cave when it was approaching the gate. Getting out of the gate means getting into a swamp with some other gates to other aquatic caves, which then lead to other swamps. Just like a bagua battle plan!


-----------------------------------------------------------

Day 5

Sức sống. Ảnh: Cô Nhỏ

Ngày thứ năm
Bữa nọ vô rừng, thấy cái cây bị cưa nhưng người ta không mang thân cây về mà để nằm lắc lẻo như vậy. Được giải thích, người ta cưa xong thấy thân cây bị rỗng ruột không lấy gỗ được nên người ta bỏ. Từ phần gốc, vài mầm lá xanh non mới nhú, say sưa uống nắng, nhìn yêu thiệt là yêu.
Tôi thường thích ngắm những mầm xanh nhú lên từ những mục ruỗng khô cằn như vậy. Đó như là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt, cho tình yêu với cuộc sống.
Tôi đăng bức ảnh này cho ngày Thách thức Ảnh Thiên nhiên thứ năm của mình, đặc biệt tặng Vu Duc, trò nhỏ chiến binh của tôi, người đang dũng cảm chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư của mình, cùng những ai đang cần tiếp thêm nghị lực và năng lượng cho những ngày mới đến. :x

Day 5
I saw this cut tree one morning when I got into the forest. They didn't bring it away for its wood wasn't of good quality. From the rest there emerged some green leaf buds, which were absorbing the morning sunlight. They looked lovely.
I love watching buds coming out from such dry old trees. They give me an idea of vitality. Today I'm posting this picture for my fifth day of #naturephotographychallenge, and I'd like to send it to my student Duc Vu, who is bravely fighting against his cancer, as well as anyone who needs encouraging and energy to overcome new hard days. :x


-----------------------------------------------------------

Day 6

Tim vỡ. Ảnh: Cô Nhỏ

Ngày thứ sáu...
Bạn đã từng yêu chưa? Nếu có, chắc hẳn bạn đã từng ít nhất một lần cảm nhận thấy con tim mình tan nát, đớn đau. Trịnh Công Sơn từng nói: "Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của “con bệnh tình”.
Biết vậy nhưng loài người ngu ngốc dường vẫn cắm đầu cắm cổ lao vào tình yêu, chẳng biết đâu đó trên kia có đứa tên gọi là Ái Tình đang hả hê cười nhạo :D
Nhắc chút về tình yêu để rủ rê mọi người cùng ngắm loài hoa cánh hồng có hình dáng như trái tim vỡ, được những "con bệnh tình" đem ra ví von với nỗi đớn đau (nhưng dường như vẫn tuyệt đẹp) trong con tim tan nát của mình. :)

Day 6
Have you ever fallen in love? If yes, then you must have had at least once been broken-hearted. Trinh Cong Son said: "Love is uncompromising. No one can measure its evil aspect. When it wants to kill an affair, it does without any hesitation. It is unmoved by the agony of the "patient of love"."
Despite that, human beings seem to be so stupid when they still can't help wishing to love and to be loved. They don't know that somewhere Cupid is watching them and laughing at them. :)
Well, why don't we have a look at the flowers in my picture below? Their broken-heart-shape petals are compared to the broken heart of a lovesick person. :)


-------------------------------------------------------------

Day 7

Yesterday once more. Ảnh: Cô Nhỏ.



Ngày thứ bảy (English below)

Hôm nay là ngày thứ bảy, ngày cuối cùng trong chuỗi Thách thức Ảnh Thiên nhiên của tôi. Hôm nay tôi kể bạn nghe câu chuyện của người thiếu phụ đứng dưới bầu trời hoàng hôn.
Vài mươi năm trước, có một thiếu nữ tuổi trăng tròn chiều chiều lại ra ngõ ngắm hoàng hôn. Cô bé yêu màu tím, và ngẩn ngơ trước màu tím của mây, của trời chiều nơi phía núi xa xa. Rồi cô lẩn thẩn làm thơ:
Sợi hoàng hôn
Tóc em nhỏ nhẻ sợi thương
Sợi mong, sợi nhớ, sợi vương vấn buồn
Chiều quê tím sắc hoàng hôn
Hoa cài e ấp, hương bồn chồn bay…
Là vương vấn buồn, nỗi buồn thi sĩ, nỗi buồn vu vơ theo gió cùng mây nhẹ tênh của thời con gái thanh sơ.
Người thiếu nữ ấy đã đi qua năm tháng, đi qua cuộc đời, đi qua cuộc tình, đi qua thời con gái. Nàng đã có buổi hoàng hôn đẹp đẽ nhất, rực rỡ nhất bên người tình. Nàng đắm chìm, ngẩn ngơ, mê muội trước vẻ đẹp diệu kỳ kia. Nàng nào ngờ sau khoảnh khắc tuyệt vời ấy, màu xanh trên nền trời bỗng dưng biến mất, những tia nắng cam hồng vàng tím vừa mới rực rỡ đã vội nhường chỗ cho màn đêm dần buông. Nàng trầm lặng trong nỗi buồn lặng thinh, miên man khôn tả.
Người thiếu phụ chiều nay chỉ còn một mình đứng giữa hoàng hôn. Chiều nay nàng đã đứng giữa một hoàng hôn diễm lệ, đẹp như buổi hoàng hôn nao nàng đã có. Những cảm xúc hồ hởi, say mê sống dậy trong nàng, để rồi chỉ một thoáng rất nhanh, nụ cười mỉm hạnh phúc trên môi nàng biến mất, khi những tia nắng rực rỡ trên bầu trời bỗng lắng dịu dần, và bầu trời trao cho nàng ánh nhìn buồn bã trong đôi mắt tối. Mắt nàng rưng rưng. Lòng nàng cũng rưng rưng cảm xúc luyến lưu, tiếc nuối. Nàng quay về, đầu còn mãi ngoái nhìn vầng sáng yếu ớt xa xôi phía chân trời. Nàng đã vừa tiễn ngày đi. Vừa tiễn tình đi.

Day 7
Today is the seventh day of my #naturephotographychallenge. It is also the last day I told you a story through my picture. Today I’m going to tell you the story of a woman standing in the dusk.
Years ago, there stood a young girl in front of her house watching the sun set. The girl loved violet as well as the purple clouds far away in the sunset sky. She made a poem of sunset. She felt a little sad but she didn’t know the reason why.
Then time went by. The girl has now become an elderly lady. She has passed many days, many months, many years of her life. She has passed time having rainbows with her beloved sweetheart. They have admired the most glorious sunset in their lives together. She didn’t know that the rainbow then gradually faded and the colorful sky slowly disappeared; as did her smile.
Now in the dusk she stood, admiring the sunset by herself. All the emotions and memories come back to her. She feels just the same as before…



7/2014 _ Cô Nhỏ

Thứ Hai, ngày 20 tháng 6 năm 2016

Cho một người từng là bạn


"The first quality is unselfishness. A person who is concerned only with his own interests and feelings cannot be a true friend." (English 11 Textbook)

Phẩm chất đầu tiên của tình bạn là tính không ích kỷ. Một người chỉ quan tâm đến sở thích và cảm xúc của riêng mình không thể nào là một người bạn thật sự. (Sách giáo khoa Tiếng Anh 11)

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 6 năm 2016

Mùa sen ở Đồng Lớn

Một bữa, theo bạn ra đồng. Đồng có mấy ruộng sen. Đã thấy tuyệt lắm rồi.
Chị chỉ, vô Đồng Lớn còn nhiều sen hơn nữa. Muốn thăm Đồng Lớn từ lâu, nay lại đang mùa sen, còn chần chừ gì nữa?
Í ới kêu nhóc trò ruột. Nhóc trò ruột ở Duy Sơn, nhà kề chân núi, trước mặt nhà là đồng. Rằng nhóc ơi về dẫn cô đi Đồng Lớn. Dạ. Bữa mô đi được? Chủ nhật nè cô!
Rồi cô trò lên kế hoạch. 30 giây.
4h sáng, Nhóc và Hans, thầy dạy Tiếng Anh của nhóc có mặt ở ngõ nhà cô. Cô thức giấc, cùng Tibin sửa soạn rồi bọn họ lên đường. 
Đi giữa bình minh bao giờ cũng tuyệt. Bầu không khí ban mai sạch và thơm. Con đường vô Duy Sơn nằm giữa những đồng lúa đang lên xanh. Thoáng chốc, những ngôi nhà nhỏ sau lưng là núi, phía trước là đồng rộng đã hiện ra. Họ mua bắp nấu và vài chai nước rồi tiếp tục vô Đồng Lớn. Đồng Lớn hiện ra sau vài đoạn dốc lên xuống. Sen, sen, và sen. Những đồng sen hoa nở rộ. Giữa những ruộng sen có những lối đi nhỏ. Thật tuyệt khi đứng giữa bức tranh hoa thơm man mác này. 
Sau đồng sen này là đồng sen khác, rộng và trải dài men chân núi. 
Ngắm sen chừng thỏa thích, cả bọn tiếp tục một đoạn đường đi bộ, leo đồi, lội suối vào với một hố nước trong dưới một thác nước. Những chàng trai bắt đầu bơi lội, cười đùa và trò chuyện. "Cô gái" duy nhất mang máy hình lang thang trên con đường rừng chụp hình những chiếc lá, những gốc cây lung linh ánh nắng mai xuyên qua.

Đi giữa mùa sen
Ảnh : Cô Nhỏ

The lotus field
By : Co Nho

The lotus field
By: Co Nho

Sen hồng
Ảnh: Cô Nhỏ

Hans and Sen
Ảnh: Cô Nhỏ

Sen hồng
Ảnh: Cô Nhỏ

Sen hồng
Ảnh: Cô Nhỏ

Sen hồng
Ảnh: Cô Nhỏ

Ảnh: Cô Nhỏ




Ảnh: Cô Nhỏ

Từ sen nở đóa duyên hồng
Từ sương cố quận đọng từng hạt hương...
Ảnh: Cô Nhỏ

The lotus bud
By: Co Nho


Người nông dân hạnh phúc

Nơi làm việc lãng mạn








Hans and my Nhok



Tibin and Hans

Đường mòn
Lung linh nắng mai:







































Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]