Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

DUYÊN THƠ



(Họa bài GẶP LẠI NGƯỜI QUEN CŨ của HYD)



Gặp lại người quen cũ
Em vẫn là thơ xưa
Mắt tròn, thơ e thẹn
Bao mơ mộng tràn về

Gặp lại người quen cũ
Em vẫn là duyên xưa
Vấp vào vần kỷ niệm
Và thơ mình có duyên

Chưa 1 lời hò hẹn,
nắm bàn tay thon run
Gặp lại người quen cũ
Lời thương dám ngỏ không?

Người xưa giờ đang bận
Trăm mối nợ tang bồng
Duyên thơ này chưa trọn
Lời thương...
giữ trong lòng.

(Tác giả: Người-quen-cũ  :D )

* Người quen cũ này hơn 20 năm trước nói với Cô Nhỏ một câu vu vơ, một thoáng xúc động đi qua trái tim non nớt. Chỉ vậy thôi. Hơn 20 năm sau, đọc bài thơ "Gặp lại người quen cũ", anh họa bài thơ và gởi cho tác giả. Lại một thoáng xúc động qua tim. Chỉ vậy thôi :D
Cô Nhỏ năm 21 tuổi

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

HỐ THẤU- XANH MÃI NHỮNG VẦN THƠ








Giới Thiệu Một Người Thơ Duy Xuyên, Quảng Nam Ít Người Biết Đến

----------------------------------------------------------------------

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Gặp lại người quen cũ





Hôm nay gặp lại người quen cũ
Có một nỗi gì như xót xa
Con chim lạc lối trên bờ dậu
Giọt nắng cuối ngày rơi lẻ loi

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Mùa


Xuân về trên bến sông Thu
Hỏi thăm Đông, Hạ bây chừ nơi đâu?
Qua sông hành giả cười trào
Thu Đông Xuân Hạ một màu sắc- không!
H.Y.D. 19/2/2018

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

Cuộc thoại đầu năm


Sáng Mồng Một thức giấc, cô đánh thức chồng bằng một cí hun.
Cô: Xã ơi, chào anh năm mới!

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Tôi sẽ đợi

The Kiss- Tranh của Gustav Klimt 


Tôi sẽ đợi một mùa xuân về lại
Dẫu xuân này, rồi xuân nữa sẽ qua
Hoa rồi héo, nắng rồi tàn, hiu hắt
Nhưng xuân lòng tôi mãi chẳng phôi pha

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018




Nó có nét mặt nghiêm nghị.

Nó dường chẳng bao giờ cười.
Nó gầy gò đứng bơ vơ bên nền ngôi nhà cũ bị đánh bom cháy sập trong buổi chiều tà, trong đôi mắt trẻ thơ là cả một vùng trời tả tơi, tan hoang, ngác ngơ, sầm tối. Ba nó, cũng là người thay mẹ nó chăm sóc nó từ khi mới lọt lòng, cũng đã bỏ nó mà đi trong đêm nó bắt đầu không còn nhà để ở ấy. Người cô khắc khổ, người thân duy nhất lúc này ở cạnh nó, cũng là người nó vô cùng thương yêu, lại gần, nói nhỏ, mà từng lời nói ra là mỗi nghèn nghẹn đớn đau, con phải trở lại chùa thôi, đó là cách duy nhất lúc này...

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

Một ngày...

Một ngày trôi qua nhiều cảm xúc. 
Sinh hoạt cụm chuyên môn. Sự chuẩn bị cho bài giảng sáng nay mất nhiều suy tư suốt hai tuần qua đã được thưởng công xứng đáng. Một lớp học sáng trưng. Những gương mặt sáng trưng. Những bài report dễ thương từ các em. Những nhận xét phản hồi từ các đồng nghiệp khiến mình lâng lâng. "Perfect. Tui học được rất nhiều", "Dự giờ chị cảm giác rất đã. Thấy có thêm động lực, thêm yêu nghề", "Chúng tôi đến đây hoàn toàn chỉ có thể nói là học hỏi, không có ý kiến gì thêm"... dù... bài giảng vẫn còn chút thiếu sót do sự đãng trí không cưỡng được của "bà già lơ đãng".
Làm MC bất đắc dĩ. Vui. Nhận ra "bà già" vẫn khoái tung tăng hồn nhiên như trẻ thơ.
Chiều tối đi tiễn một người bạn gắn bó lâu năm. Bạn ấy có tên là Răng Khôn số 8. Bạn ấy đến với mình muộn màng nhất, đứng trong cùng hàm trên phía bên trái. Vì không có bạn răng nào nằm dưới nên Răng Khôn Số 8 chẳng có tác dụng gì trong việc giúp mình nghiền thức ăn, và có lẽ vì bạn ấy ở trong góc nên bạn Bàn Chải không thể giúp bạn ấy vệ sinh sạch sẽ hoàn toàn được, bạn ấy bị ốm và khiến mình đau nhức không chịu nổi. Vậy là mình quyết định chia tay bạn, dù có thể bạn từng góp phần làm phần má trái của mình phúng phính hơn một chút. Nha sỹ rất khó mới có thể đưa bạn ra khỏi chỗ của mình, một phần do bạn nằm tít trong hang, một phần do thân hình bạn bị bể tùm lum, chỉ còn chân là bám kỹ. Lúc nha sỹ cho mình coi chân bạn, mình bật cười vì chân bạn dài quá. Mình nói: Tạm biệt bạn! Nha sỹ cười, ừ, một người bạn theo mình bao nhiêu năm qua. :)







Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Chào em, chào Mặt Trời


Người bạn từ Lâm Đồng gởi cho hạt giống Hướng Dương, gieo trồng thất bại bao phen, nay đóa Mặt Trời đầu tiên đã tươi cười chào xuân ở Ngõ Hoa.
Cô zợ hí hửng xách máy ảnh vừa chộp hình vừa ghẹo "bé Mặt Trời", mặt trời ở hướng này mà cưng, khi thấy em í mới sáng mở mắt đã ngước mặt về Tây, nhầm mặt trời ở hướng đó.
Anh chồng thấy vậy vui lây, hứng chí gieo câu lục:
"Nhà tui có lá có bông"
Cô zợ nhanh nhảu tiếp nối:
"Có cô zợ đẹp, có anh chồng dễ thương" :))


Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Em ở lại nhé Pleiku hào phóng



Sau mỗi một chuyến đi cô thường lưu lại những cảm xúc của mình bằng một bài viết cùng những hình ảnh. Với Pleiku, nơi để lại trong cô ấn tượng thật trong trẻo, thật nhiều xúc cảm từ những ngày cuối đông năm ngoái, cô vẫn để nguyên đấy trong ngăn kéo kỷ niệm của mình, để bây giờ xúc cảm lại ùa về, vẫn mới mẻ, tinh khôi.

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

Giã từ



(Kính tặng Chú Nguyễn Xuân Tường)

Giã từ ngươi, nhé phố
Ta về nơi đầu sông
Ơn một lần hạnh ngộ
Hoá giải sầu trăm năm

Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

ngắm mưa rơi trên mặt hồ




những giọt mưa từ trời
rơi xuống mặt hồ trong
những vòng tròn tiếp nối
hiện ra, rồi dần tan

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Luân hồi



Ta thấy ta của triệu năm về trước
Là đóa hồng cánh vương lệ đa đoan
Màu thắm đỏ máu tim ta thổn thức
Hương dâng đời ta đổi lại dối gian

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

bầu trời của tôi



bầu trời của tôi có nắng lung linh
gọi cây cho hoa, gọi ngày xanh lá
gọi suối gọi sông xuôi về biển cả
viên đá cuội hiền lấp lánh yêu thương

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

Ngày như thế


Chợt ngày và chợt đêm
Chợt nắng lên, mưa xuống
Hoa rơi và lá rụng
Vội vàng bước chân qua

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

Cây đu đủ ở Chốn Bình Yên

Lần nào về Chốn Bình Yên cũng thế, không là dịu dàng thì cũng là bình an lấp đầy tim cô. Lần này là một câu chuyện nhỏ truyền cho cô đầy cảm hứng yêu thương dành cho cuộc đời.

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

không đề



kìa anh
em cũng có một linh hồn
phía sau mắt, môi và những đường cong nhục thể
xin đừng nhìn em như thế
kẻo
hồn em đau


H.Y.D. 9.2017

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Thấy ta là thác đổ


Hôm cô theo anh cùng nhóm bạn đến thác nước suối Trà Tân, cô đã tìm thấy cho riêng mình một điều diệu kỳ - một điều khiến cô hạnh phúc.

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Một ngày rong chơi bội thu

Lưu lại kỷ niệm cho bạn và tôi --------------------------------------------------------------


Lại thêm một ngày rong ruổi đã đời. Lần đầu tiên đi con đường mới Duy Xuyên-Nông Sơn. Con đường thật đẹp men theo dòng sông Thu ngược lên thượng nguồn. Đường đèo vắng, núi đồi, cây lá, sông nước, trời xanh, mây trắng, những hồ sen thơm, những hàng hoa phượng, bằng lăng, hoàng điệp, những ao vịt lội trắng muốt...khiến hai đứa khìn khìn đang phượt giữa buổi sáng nắng

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Vỗ về






Ta đã thấy giữa trưa ngày nắng hạ
Buồn em dâng trong đáy mắt chơi vơi
Hoa tím ngát trên tay em gầy úa
Thu chết rồi! Đừng khóc nữa, em ơi...*

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Hoài niệm







Anh đi rồi. Chòm sao khuya ngơ ngẩn
Giọt sương đêm rơi lặng lẽ xuống thềm
Trăng từ buổi cong nhánh mày lá liễu
Tiễn đưa người đến hút mắt sâu trông

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Ngày không đặc biệt




Chẳng phải lễ Tình Nhân
Cũng không là sinh nhật
Một ngày không đặc biệt
Một ngày như nhiều ngày


Một ngày không đặc biệt
Như nhiều ngày, thế thôi.
Chỉ là ngày em biết
Yêu anh nhiều, anh ơi!

H.Y.D.

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

HUẾ, CÙNG ANH


   
Bữa, anh rủ đi hội Khoa cùng anh. Cô đồng ý. Vậy là anh từ chối lời đề nghị cùng đi của người bạn có ô tô. Cô hỏi sao vậy, anh bảo thích đi xe máy với bà xã hơn.


Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Vé đi Tuổi Thơ

Nhóm bạn của cô gồm 4 người, over 40 cả, mà ai cũng có cái tên thường gọi nghe rất bé thơ: Nhỏ, Chút, Bé và Xíu. Nhỏ và Chút thì dáng thanh thanh nghe còn hợp lý. Xíu và Bé ngược lại, bự con ít ai bì :D 
Mùa khóm mít về xôn xao. Bữa nọ, 4 "bé" rủ nhau xúm lại trộn khóm mít ăn. Xíu nhận nhiệm vụ hái khóm mít. Nhỏ lo vài thức phụ gia kiêm ra tay đầu bếp. 

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Buông

Càng ngày cô càng thích thú với những phát hiện của mình về những điều nhỏ bé xung quanh. Một mầm cây xanh nhú lên mơn mởn từ đám lá mục. Dòng sông nước cứ trôi cứ trôi không bao giờ ngừng lại. Áng mây hồng qua ngõ. Búp sen ngát hương. Những chiếc lá đỏ. Những chiếc lá hình trái tim. Tất cả đều cho cô những ý nghĩa rất Thiền.
Như sáng nay cô cắm bình hoa với nhành hồng sắp tàn ngoài vườn đem vô. Vì tiếc cái cành khô trong bình hoa cũ, cô tận dụng lại, không đành vứt đi, nên được tác phẩm như ri: 

Ngày sắp hết hồng hoa rồi héo úa
Nắng đã tàn trên những ngọn phong ba
Em còn giữ hương lòng trao ai nữa?
Cuối mùa rồi, hương sắc cũng phôi pha..._ HYD

Rồi mới nãy đây ngồi ngắm đi ngắm lại bình hoa, nghĩ nếu bỏ cành khô đi có lẽ sẽ đẹp hơn. Nghĩ và làm ngay. Được cái mới khiến cô hài lòng hơn, như ri: 

 
Oh yeah. Nhìn nhẹ nhàng hơn, đẹp hơn đấy chứ?
Chợt nghĩ, cành khô như là cái gì đó dù là đẹp đẽ, dù là mình rất yêu thích, nhưng việc nắm giữ điều ấy khiến mình trĩu nặng tâm tư thì sao còn không chịu buông bỏ đi? :)

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Rồi em sẽ bình minh...


Đã hồn nhiên, và vẫn tiếp tục hồn nhiên, nên những ngày này dường bình minh đã đến, trong lòng cô.
Cô biết cách đối phó với nỗi buồn. Giờ nỗi buồn không dám đến gần cô nữa. Cô thụ hưởng trọn vẹn từng phút giây của đời sống. Cô yêu anh và nỗi nhớ anh trìu mến, dịu dàng thường trực trong lòng.

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Haiku 5


nắng rọi chiếc lá mục
nơi trái bàng đêm nao rụng xuống
nhú lên một chồi xanh


H.Y.D. 26.2.2017

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Mùa yêu thương





Tháng Chạp cơn mưa bụi
Bay bay trước hiên nhà
Chàng lom khom xới đất
Nàng vun khóm hoàng hoa
Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]