Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Chiến binh của tôi


(Viết tặng Đức Vũ, cậu trò nhỏ lớp 11/6, người đang dũng cảm chống chọi với căn bệnh nan y)


Cậu học trò ngày kia ngã bệnh
Mắt em buồn như nắng mùa thu
Có chiếc lá rơi vào thinh lặng
Thương cậu thiếu niên bỗng biếng chơi đùa

Cậu học trò tạm xa sách vở
Xa chỗ ngồi, bàn ghế thân quen
Xa lũ bạn lao xao nhí nhố
Em bước vào một cuộc chiến gian nan

Em bước vào cuộc chiến gian nan
Thuốc đắng, kim châm làm vũ khí
Chiến hữu của em: các y, bác sĩ
Ba mẹ, bạn, thầy, anh chị,
Cô bác xóm giềng...là nồng ấm hậu phương

Cậu học trò nay là chiến binh
Một chiến binh kiên cường
đầu không mọc tóc*
Chiến binh có làn da trắng nhợt
Trên thân hao gầy chi chít vết kim đâm

Chiến binh của tôi mười sáu tuổi tròn
Hôm nay em chúm môi thổi ước mơ mười sáu tuổi
Ước mơ gì em hỡi?
Mà tôi thấy em cười
nụ cười trong vắt
Mà tôi thấy nắng ngời trong ánh mắt
Một niềm tin vừa sưởi ấm tim tôi!

Trò nhỏ của tôi ơi
Em hãy là một chiến binh như thế
Mỗi ban mai nở nụ cười ngạo nghễ
Để kẻ thù kia phải khiếp sợ, em nghe!

HYD_ 27/12/2015



Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Tranh luận



Mục tiêu của tranh luận không phải là nhằm “đánh bại” ý kiến đối lập mà nhằm xem xét chủ đề dưới nhiều phương diện khác nhau. Khi tôi nêu ra một quan điểm, tôi ao ước được nghe những quan điểm trái ngược phản bác lại quan điểm của tôi, với những luận điểm, minh chứng thuyết phục nhất, qua đó, tôi sẽ thu thập thêm nhiều thông tin đa chiều, có sự nhìn nhận vấn đề sâu sắc hơn. Hiểu đúng ý nghĩa của tranh luận và tuân thủ quy tắc tranh luận sẽ tạo nên những cuộc tranh luận tuyệt vời, bằng không thì sẽ là lãng phí thời gian vô ích và sẽ thật đáng chán. :)

Đừng dễ dãi nói tiếng yêu thương


Yêu thương một người đâu phải dễ. Đâu phải nói yêu thương thật nhiều, tặng quà hay quan tâm thật nhiều là có thể yêu thương. Để yêu thương một người, trước hết hãy cố gắng hiểu họ. Hiểu để có thể chia sẻ những buồn vui thành bại..., để biết cách thể hiện sự quan tâm, vì quan tâm không đúng cách có thể sẽ khiến người bực bội. Sau nữa, hãy cho đi và đừng bao giờ mong nhận lại. Đừng trách hờn, đừng đòi hỏi người cũng quan tâm ta theo cách ta quan tâm đến người, vì mỗi người có một cách thể hiện tình yêu thương khác nhau.
Là mình nghĩ vậy :)

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN





Tâm hồn tôi, bản ngã của tôi, có thể nói hết chín mươi chín phần trăm chịu ảnh hưởng từ Người. 

Chữ viết vừa cứng cáp vừa như múa lượn của tôi là do người định hướng. Người thường bảo Người thích nét chữ đứng hơn nét chữ nghiêng, nên tôi đã cố công luyện sao cho nét đứng thật thẳng. Người thích những kiểu chữ phăng-te-di, nên tôi cũng tìm cách sáng tạo cho nét chữ của mình chẳng giống ai.

Niềm đam mê của tôi dành cho hội họa, cho âm nhạc và thi ca là do ngọn lửa ấm áp của Người truyền sang. Người hay vẽ những bức chân dung tặng người phụ nữ của Người, và chỉ tôi cách để dễ dàng vẽ sao cho giống. Cho tôi tham gia lớp hội họa thiếu nhi, khuyến khích tôi làm thơ, Người bảo, trong sáng tác nhất định phải chú ý đến tính sáng tạo của tác phẩm, chỉ có sự sáng tạo mới khiến tôi có được sự khác biệt, mới có thể khiến tôi thành công. Người thường ôm đàn hát những ca khúc trữ tình sâu lắng, và đệm cho chúng tôi cùng hát vang. Từ khi ấy tôi biết “tính toán”, rằng chồng tôi sau này phải là một người biết đàn, để những tối quây quần sưởi ấm lòng nhau bằng tiếng hát lời ca.

Lên mười tuổi, tôi được Người dạy cho những câu nói tiếng Anh lạ lẫm (thời đó ở chỗ tôi, phải 16 tuổi học lớp mười, học sinh mới được học vỡ lòng Tiếng Anh)

Lên mười tuổi, tôi thỉnh thoảng được Người chở đi chơi bằng xe đạp. Người chở tôi đi qua những con đường quê đất mịn, có lúc Người dừng lại nơi một bụi duối dại, say sưa hái cho tôi những quả duối vàng ươm, dường lúc đó Người đang mải mê lạc bước về thiên đường tuổi thơ xa xưa của Người. Người kể tôi nghe đủ thứ chuyện trên đời. Điều tôi nhớ nhất là tình cảm yêu thương vô bờ bến Người dành cho người mẹ hiền hậu nhất thế gian của Người.

Lên 13, tôi mê môn Hình học. Niềm đam mê ấy bắt nguồn từ những cuốn sách người nâng niu giữ lại sau những tháng ngày đất nước trải qua binh lửa chiến chinh. Những bài toán hình học cuốn hút tôi, cũng như đã từng cuốn hút Người mấy mươi năm trước.

Lên 13, tôi đủ xúc cảm để rưng rưng những đêm Giao thừa chỉ tôi với Người còn thức đón năm mới. Người đốt nén nhang trầm, lâm râm khấn vái. Và hai ba con ngồi lặng yên nghe pháo nổ đì đùng khắp nơi…

Tôi tập tành vẽ vời. Tôi tập tành viết lách. Và tôi cũng tìm thấy cuốn sách dạy nhiếp ảnh trong tủ sách của Người, để rồi sau đó cứ ấp ủ ước mơ có một chiếc máy ảnh cho riêng mình. 15 tuổi trăng rằm, tôi vui sướng được Người tặng chiếc máy ảnh cũ kỹ người tìm mua lại của người ta. Tôi thỏa ước muốn, tung tăng chụp đủ kiểu ảnh những bọn bạn con gái áo trắng điệu đà ở trường của tôi.

15 tuổi trăng rằm, tôi được Người dạy dỗ, là con gái, phải kiêu sa. Người kể tôi nghe lý do vì sao Người đặt tên cho tôi là Duyên, Người đọc tôi nghe những bài thất tình của Nguyễn Tất Nhiên và đương nhiên, hát cả Thà Như Giọt Mưa do Phạm Duy phổ nhạc nữa.

15 tuổi trăng rằm, tôi thường nghe Người nhắc nhở, rằng Người muốn tôi phải luôn thật điềm tĩnh, phải mạnh mẽ trước những phong ba biến động của đời người. Tôi đã đi qua hai phần ba đời người, trải qua không ít thăng trầm và thấy mình may mắn nhờ vẫn luôn nhớ lời Người dạy bảo.

17 tuổi, tôi dự định thực hiện ước mơ ngày bé của mình là thành nữ bác sĩ mang ống nghe nơi cổ đi khám bệnh cho bệnh nhân, nhưng cuối cùng, tôi đã lại chọn đi theo dấu chân của Người, tôi học tiếng của người Anh.

Người lại chở tôi đi khắp nơi mượn những bộ đề ôn thi. Người đưa tôi ra nhà sách ở thành phố chọn mua cho tôi những quyển sách giúp tôi học. Người không dạy tôi nhiều, Người chỉ cho tôi cách để tôi học từ những cuốn sách.

Người luôn bên tôi. Sau này Người hay nhắc lại trong nụ cười hiền hậu cảnh tôi nằm chờ kết quả thi tuyển sinh Đại học, thở dài sườn sượt và thỉnh thoảng lại buông điệp khúc: Ước chi con đậu vô trường đó Ba hì…

Tháng ngày tôi học Đại học là tháng ngày vai Người oằn nặng gánh lo cơm áo. Người dạy thêm ở các trường học, các trung tâm ban đêm, rất vất vả nhưng Người rất vui. Hai tuần một lần, vào chiều thứ Bảy Người chạy xe qua hơn 30 cây số ra thành phố chở tôi về thăm nhà, chiều chủ Nhật lại đưa tôi đi, Người phải vất vả như vậy chỉ vì tôi quá ốm yếu lại bị say xe không thể đi về bằng xe buýt.

Người bây giờ…

Người bây giờ đang bệnh nặng, liệt nửa thân mình, đầu óc chẳng còn sáng suốt. Các em tôi bảo, Người nhắc tên tôi luôn, Người hỏi sao tôi không đến thăm Người. Và với chứng rối loạn cảm xúc, Người khóc khi nhắc đến tôi. Má tôi kể, có lần má hỏi Người thương đứa con nào nhất, Người đã bảo Người thương tôi nhất, vì tôi là con gái đầu lòng.

Tôi không sống cách xa Người lắm, nhưng công việc bộn bề, chỉ có thể thu xếp đến với Người nhiều lắm chỉ hai lần một tuần mà thôi.

Ngày mai đã là ngày Tết của Nhà Giáo. Trong tim những đứa trò nhỏ từng là học trò của Người, Người hiền như ông tiên, ông Bụt. Trong tim tôi, ông tiên ông Bụt ấy còn là người thầy đầu tiên, người thầy vĩ đại nhất của đời tôi. 

Ngày mai, trò nhỏ đến thăm không gặp cũng đừng trách cô nhé.

Ngày mai, tôi sẽ dành ngày Tết Nhà Giáo này được ở bên Người.

_20.11.2015_















Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Bài Haiku số 2








con rắn mối
say mật nắng vàng
gã từ quan ngồi say ngắm

(Tặng Đời Đá Vàng)


*********************************************

"Thời con gái xa xôi", cô cũng thường mơ mộng... xa xôi, sau này sẽ tìm một việc làm ở phố, sống một đời sống khá giả, hưởng thụ những tiện nghi, cơ bản là bản thân sẽ trở thành người-thành-phố đẹp đẽ, sang trọng, không xấu xí như người nhà quê cục mịch, quê mùa.
Rồi cô đi học ở thành phố. Thế nhưng lòng cô sao cứ mãi u hoài. Phố thị không thật sự là nơi cô muốn gắn bó. Những cuối tuần về quê với cô bao giờ cũng thật tuyệt. Cô thích thú với mọi thứ, từ cọng rơm, ngọn dền, trái mận, con heo, cho đến con rắn mối sột soạt trên đám lá khô. Ngọn dừa cao ơi là cao, và gió thì mát ơi là mát. Cả nhành cây trứng cá chi chít trái đỏ sà xuống con kênh nước đầy và trong xanh. Không khí sạch và mát thơm... Từ lúc đó, cô nhận ra, đâu mới là nơi dành cho cô.
Sáng nay cô ghé chỗ của lão Đời Đá, thích thú với những chỗ ngồi trong khu vườn nhà lão, tất cả đều lọt thỏm trong một không gian mát, xanh, dại và quê. Khi thấy cô dừng lại nơi có một cây hoa tím bé tí ti, thấy cô quan tâm cây hoa, lão vội vàng phân bua, cây này em nhổ trong bụi tre về, ý là hoa dại đấy thôi, không có tên đâu.
Thế rồi từ chỗ ngồi của mình, cô phát hiện ra anh chàng rắn mối trẻ trung này. Nắng mùa thu thật ngọt, mơn man trên nhánh lá đỏ, và chàng rắn mối dường ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của nàng thu. Con rắn mối hiền lành sột soạt trên lá khô mà cô thương ơi là thương năm nào lại hiện về. Cô nhớ lại, cũng vì nó mà cô quyết định "giã phố, hồi hương" :D
Lại nói tới lão Đời Đá, nghe đâu, lão cũng bỏ công việc ngon ơ ở thành phố, về quê ẩn dật nơi góc vườn này, đặt tên cho cốc của lão là Đời Đá Vàng :)

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Bài Haiku đầu tiên



Chiếc lá tàn thu rụng
Hai phần khô, một phần vẫn thắm
Người qua, chân phân vân.

H.Y.D.
(Lần đầu thử viết haiku)
*******************************


Đôi khi ngẩn ngơ vì cái sắc thắm tươi đến kỳ lạ của những chiếc lá "cuối mùa nhan sắc". Như chiều nay đi ngang qua chiếc lá này trên sân trường, không thể không quay lại và nhặt về. Rồi nói với nhỏ đồng nghiệp, như thể chiếc lá này còn luyến tiếc cuộc đời này. Nhỏ nọ cười hỉ hả, cí này là ...già không đều. :D
Về nhà chợt muốn viết cho chiếc lá câu gì đó, và nảy ra ý haiku này. 

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Dấu lặng





Dấu lặng


Trong cung nhạc tâm hồn anh
Giữa réo rắt du dương bổng trầm thăng giáng
Em xin làm dấu lặng
Để giai điệu anh ngân nga.

H.Y.D



Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

VÔ ĐỀ



Vô đề

Rồi có lúc ta xa người, như thể
Chưa từng quen trên dặm lý quan hà
Duyên với nợ trập trùng từ khởi thủy
Hạnh ngộ rồi đến lúc cũng chia xa


Người sẽ giữ giấc mơ đầy ảo ảnh
Hoặc sẽ quên như đá cuội thật thà
Ta lại thả mầm yêu về gió lãng
Dạo quanh trời xem cây trái đơm hoa.

H.Y.D


Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

người ngồi giữa phố lặng câm




người ngồi giữa phố lặng câm
đời dâu bể đã bao lần sóng xô
thời gian phủ bụi mịt mờ
cuộc tình khô giữa những tờ tháng năm

người ngồi giữa phố lặng câm
phồn hoa xuôi ngược cũng ngần ấy thôi
về đâu trăng cũ xa xôi
về đâu?
cố quận
khuất rồi dáng nâu

hoàng hoa xưa đã phai màu
và ta xưa đã xa vào xa xăm

người ngồi giữa phố lặng câm

H.Y.D.

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Sáng nay lòng buồn

Sáng nay lại đạp xe đi đón bình minh một mình. À, không, có con đường hoang sơ men bờ lúa vàng, men bờ sông vắng làm bạn nữa.
Sáng nay lòng buồn.
Nghĩ đến những đứa trò đã sớm bỏ cuộc đời này mà đi. 
Nghĩ đến nụ cười buồn của em trên giường bệnh. Cô đùa, thích bị dò bài hơn hay thích bị kim đâm hơn? Em nói, em thích được về đi học. 
Nghĩ đến hai người già trong bệnh viện, bà đang chăm sóc ông. Cả đời không thể sống vì hạnh phúc của riêng mình. Chặng đường cuối cùng vẫn âm ỉ vết thương lòng, vẫn chẳng thể bao dung. 
Phố lại hiện ra. Cuối con đường giữa hai bờ lúa vàng này là phố. Thấy loài người, lòng lại buồn hơn...
Về nhà nhổ cỏ, tưới hoa. Ôi trời ơi, cái em hoa Thu Lan này sáng nay đăng quang, làm sáng bừng cả một góc vườn xanh. Mang em vào nhà ngắm thôi, cho dịu cơn buồn. :)













Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Hoa dại


Một đời thơ dại chốn đây
Uống sương, hứng giọt nắng đầy nụ thơm
Người qua kẻ lại dửng dưng
Riêng tri âm hỡi xin đừng phụ em!






Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Cho đêm không ngủ



Lang thang thiamlau, ngạc nhiên tìm thấy một bài thơ của mình bỏ quên. Nhớ ra đêm đó thức trắng...

***************************************************************************************


người đàn bà đêm nay không ngủ
trái tim đa đoan ngấm nỗi đau mùi
người đàn bà ngồi lặng yên gỡ gùi tóc rối
mỏi cả đêm gầy
rối vẫn chưa thôi

người đàn bà lịm đi trong tiếng mưa rơi
tóc chẳng còn xanh mà con tim cứ hoài mông muội
yêu thương tơ vò
biết đâu hờn tủi
ngác ngơ hoang trần
để bão tố về dày xéo vạn ngăn non

người đàn bà ngồi gỡ tóc
trong đêm hoang mang
tóc chẳng còn mượt xanh
chẳng đủ vô ưu để buông rời từng gút nối
đâu nhớ chân thành
đâu yêu gian dối
biết gỡ thế nào ròi rạch
đúng
sai

người đàn bà thức trắng đêm nay
vỗ về lòng mình triều dâng bão nổi
mười ngón tay gỡ lần tóc rối
dặn lòng không làm gãy đứt
dù chỉ là
một sợi tóc nhỏ nhoi

HYD_ 2014

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Gặp nhau chừng quá ít..



"...Người đầu tiên cô hẹn gặp là chị OM, một người bạn tài hoa cô quen được ở làng blog. Chị ấy có cái tên thật diễn tả đúng với những gì cô biết về chị, vừa trí tuệ, vừa ngát hương: Hà Tuệ Hương. Bài viết của chị trong blog đã cuốn hút cô ngay từ lần đầu tiên cô vào đấy đọc. Cô cảm nhận được từ những bài viết của chị một thế giới nội tâm trù phú, những đam mê đẹp đẽ, những suy nghiệm sâu sắc và cả những rung động mong manh. Chị từng chọn theo nghiệp Văn chương, lại chọn cả Hội họa. Lên Google gõ tên chị, sẽ thấy tên chị kèm theo hàng loạt cái tít được đăng tải ở nhiều trang báo mạng khác nhau: “Gia đình có 23 họa sỹ…” Cô hạnh phúc lắm đã gặp chị, một Hà Tuệ Hương mà cô ngưỡng mộ, yêu quý, bằng xương bằng thịt đã ngồi cùng cô trò chuyện trong một chiều Sài phố, cảm giác thật gần gũi, thân quen, và cảm xúc luyến tiếc dâng đầy khi phải nói lời từ tạ lúc phố lên đèn..."






Em: Chị ơi, gặp nhau chừng quá ít...


Chị: Những điều chưa nói lại quá nhiều... Để nhớ lại xem từ kiếp trước...Ta đã gần nhau được bao nhiêu...







Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

CÓ ĐÀN CHIM NHỎ


Mắt như sương sớm 
Nụ cười là hoa
Có đàn chim nhỏ
Líu lo líu lo

Có đàn chim nhỏ 
Đến quanh sân nhà 
Khung trời mùa hạ 
Rộn tiếng em ca 

Ta theo chim nhỏ 
Tìm về ngày xưa 
Ta như chim nhỏ 
Vui quên đời dài... 

HYD- For my Little Angels


video

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Những tình yêu của tôi

Năm nay Tibon vào lớp Tám, Tibin lớp Sáu. 

Má cảm nhận các con đang lớn thật nhanh, và má nhận ra thời gian không còn nhiều nữa trước khi các con dang rộng đôi cánh bỡ ngỡ bay vào bầu trời rất rộng ngoài kia, bay xa, bay xa không còn ríu rít bên chân má như ngày nào nữa.
Đó là lý do dạo này má không thường xuyên leo lên facebook. Ngoài giờ dạy con nhà người ta, má cùng con học Tiếng Anh, cùng con nghe nhạc, cùng con đọc sách, cùng con trò chuyện.
Má cũng giảm bớt cái thú lãng đãng hoa lá cành mần thơ hay rong chơi, lang thang bứt cỏ ngắm trời mây...

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Tiểu tử

Là một trong vô vàn những nhóc cưng từng là học trò của cô, nhưng nhóc thật đặc biệt, vì nhóc là Tiểu tử.
Tiểu tử một ngày nọ gởi một tin nhắn vào điện thoại của cô: Xin cho hỏi cao danh quý tánh các hạ?
Cả gan chưa? May mà lúc đó cô cũng chẳng biết Tiểu tử là ai, nên chỉ cao ngạo trả lời, Các hạ có bản lĩnh gì mà đòi biết danh tánh của bổn cô nương?!

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

My Little Angels

Hàng tuần các con đến vào những buổi chiều, ríu ra ríu rít từ 3h30. Trước đó, cô đã quét, lau nhà sạch  bóng, chuẩn bị sẵn một bình chè thanh nhiệt và một bình nước lọc (cho những nhóc không thích uống chè).
Cô yêu biết bao những cái miệng xinh uốn éo cố phát âm cho chuẩn từ Tiếng Anh. Cô yêu những tiếng cười trong trẻo giòn tan, yêu ánh mắt sáng ngời nhìn cô đầy biểu cảm, yêu những cánh tay tròn mũm mĩm giơ cao tranh nhau trả lời câu hỏi của cô, yêu cả những câu nói ngây thơ mà chủ nhân dường đang cố tỏ ra mình là "người lớn" :)

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Yến Phong

Là con én nhỏ chao trong gió, hay chính em là gió, lang thang muôn nơi, mát lành yêu thương, đôi khi vần vũ đắng cay thổi tung tóe những vụn cuộc đời, đôi lúc ngẩn ngơ cô độc, và lắm khi trầm ngâm chìm trong nỗi ám ảnh đeo bám suốt những năm tháng tuổi thơ của mình...
Là ngây thơ, là bé nhỏ, mong manh, lại là mạnh mẽ, cá biệt, già dặn. 
Thật thú vị, trên chuyến du ngoạn cuộc đời này, tôi đã gặp Yến Phong. :D

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Có những chuyến đi...



Lớp 10/8 bị xếp vị thứ thi đua chót trường. Cô đã làm hết những gì có thể, nên chỉ biết mỉm cười. Với cô, tụi nhỏ 10/8 luôn là những đứa trẻ còn non nớt và dễ thương. Kệ đi. Cô thực hiện lời hứa tổ chức cho lớp một ngày đi dã ngoại về vùng sâu Duy Nghĩa, Duy Hải thân thương, nơi cô từng có những chuyến đi kỷ niệm với những lứa học trò cũ, nơi cô đã gặp những người cha người mẹ khắc khổ mà chân chất hiền lành sống đời khoai sắn trên một vùng cát trắng khô hạn đầy nắng và gió biển.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

Lễ Tốt Nghiệp của Tibin



Sáng ngày con dự lễ bế giảng năm học cuối cấp, cũng là lễ đánh dấu mốc ngày con trai má tốt nghiệp Tiểu học, ba và má cũng vì bận công việc trường lớp mà không tham dự được. 

Trưa về má nhận được tin nhắn của mẹ bạn Hùng Minh của con, cả mấy tấm hình cô ấy chụp cho con nữa. Cô ấy kể, con lơ ngơ không để ý, không nghe gọi đến tên mình nên không lên nhận phần thưởng. Sau mãi không thấy mình được gọi tên, con ngồi khóc mếu máo. May quá, cuối cùng cô giáo đã mang phần thưởng xuống cho con, và mẹ bạn đã ghi giúp lại được những khoảnh khắc trọng đại này của con qua những bức ảnh. 

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Chiều muộn



Chị và em lang thang, qua những cánh đồng thơm mùi khói, dọc theo bờ sông mênh mông gió, cùng ngắm mặt trời đỏ chót leo thật mau xuống núi, cùng ngồi nhâm nhi thức ăn ngon trong một quán ven sông...
Chị và em từ nhỏ đã thương mến nhau, hiểu nhau như hai người bạn thân, từ nhỏ đã quen chăm lo cho người khác, hôm nay dành thời gian cho chính bản thân mình.

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Tuổi mười ba của con

Tuổi mười ba, con trai của má vẫn còn lơ ngơ lắm.
Má dọn phòng dạy thêm, chuyển thành phòng riêng cho hai anh em, sắp xếp, bài trí đâu vào đó. chừng hết ngày, mọi thứ đã rối tung, phòng con trông như bãi rác với bao nhiêu đồ dùng, đồ chơi, sách vở, truyện... vứt khắp nơi. Má cằn nhằn, nghiêm giọng có, rồi bực quá má hét, nhưng tình hình ngày qua ngày vẫn chẳng khá hơn.
Tuổi mười ba. Con vẫn còn thường xuyên làm mất vở, bút, thước, mũ... 

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Trò-con-gái và Trò-con-trai

Trò-con-gái ra vẻ người lớn rồi trong khi trò-con-trai thì cứ ngây ngô. Như sáng nay trong giờ sinh hoạt lớp, cô trách trò con gái tuần qua xao lãng việc học, bỏ giờ, trễ tiết,..., và để ý thấy trò con gái hôm nay tô son môi đến lớp nữa, Cô vờ hỏi:
_ Môi trò có bị làm sao không mà hôm nay cô thấy đỏ thế?
Cả lớp cười rần. Trò con gái đỏ mặt, cắn môi. Trò con trai bảo, "sơn" môi đó Cô. Cô tiếp tục vờ ngẩn ngơ:

Một kỷ niệm đẹp



Mình vừa trở về từ đêm nhạc của Hội Người Khuyết Tật Duy Xuyên. Với mình, đây là một đêm tuyệt vời, một đêm thật hạnh phúc với những cảm giác lạ lùng lần đầu tiên mình có trong đời. Mình đã mỉm cười suốt, thấy cuộc đời thật đáng yêu. :) :x

Đầu tiên là cảm giác vui vui khi nhận cuộc gọi của Chủ tịch Hội nhờ mình giúp việc dẫn chương trình. Với mình, đó là một vinh hạnh, vì thế mình đã nhận lời ngay. :)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Tháng Tư xôn xao





Tháng Tư với mình dường như luôn là tháng xôn xao. Tháng Tư này cũng vậy, xôn xao như mọi tháng Tư của những năm trước.
Tháng Tư mở màn bằng kỷ niệm ngày giỗ Trịnh. Một buổi tối là lượt áo dài, váy đẹp dạo phố cổ đèn lồng, ngồi phố ẩm thực bên bờ sông lung linh trầm ẩn măm khí thế món Cao Lầu mà mình rất mê. Nhiều người không quen ăn Cao Lầu, mới ăn lần đầu có thể chưa cảm nhận được vị đậm đà của Cao Lầu Hội An. Mình thường hướng dẫn bạn cách thưởng thức Cao Lầu thế này: cho tương ớt vào, dùng đũa trộn đều, thật đều cho nước nhưn và gia vị, tương ớt thấm vào trong từng sợi mỳ Cao Lầu, và khi măm thì nên măm khí thế, măm ngồn ngộn, ngốn ngấu kiểu như măm Mỳ Quảng, khi ấy thì hương thơm của thịt xíu, tương ớt, quyện với vị đậm đà sẽ tứa ra, lan tỏa trong từng múi dây cảm xúc! Ui, nói tới là nước miếng chảy rần rần rồi đây, huhu.

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Hồng (duyên) và Trâm Ổi

Mua về hai chậu Hồng, màu phấn phơn phớt, tự đặt tên là Hồng ...duyên :D . Mấy tháng rồi, hoa nở hết đợt này lại đơm hoa đợt nọ, mà lần nào mình cũng say mê ngắm, hít, rồi không cưỡng được ý muốn ghi lại giây phút khi Hồng...duyên nhất. Cho nên hình ảnh tương tự nhau cứ thế mà lấp đầy thẻ nhớ. Trâm ổi thì mang về từ lúc ho hen. Lá Trâm ổi nhai với gừng, muối hạt làm nên bài thuốc Trâm gia Khương Vị hạt chữa bệnh viêm họng hạt. Mùa xuân, Trâm ta cứ thế trổ hoa, lá tươi non mơn mởn. Đương nhiên, "máy ảnh" Lumia 525 của mình cũng không tha. Một giống kiêu sa, một loài hoang dại. Một ngát hương đài các, một hăng hăng dân dã, cứ thế, hồn nhiên đua nở. Thiệt là...ngưỡng mộ quá đi!!! :x :x

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Cảm ơn tình yêu

 Cảm Ơn Tình Yêu - Uyên Linh
Sáng tác: Huy Tuấn

1. Lặng yên nghe con tim
Với yêu thương nồng say như chơi vơi
Nếu như đây là mơ xin cho tôi
Dừng thêm phút, giây này.

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

Ôi có đôi khi...





Có Đôi Khi
ST: Lã Văn Cường

Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang

Sống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừng

Rũ lá rơi vàng, về thăm biển mênh mông

Vượt ngọn sóng dâng tràn

Ta là gió trên ngàn.

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Ngắm hoàng hôn trên sông Thu


Thời con gái xa xôi, mình yêu hoàng hôn lắm lắm vì hoàng hôn diện chiếc áo tím buồn man mác mà mình yêu đến mức cuồng si.
Chiều qua lang thang cùng bạn, mình đã có được khoảnh khắc tuyệt vời khi cùng bạn chiêm ngưỡng vẻ diễm lệ vương chút u sầu của sông Thu trước sự luyến lưu bịn rịn của chàng Hoàng Hôn. Phía trước bọn mình là một giấc mơ tuyệt đẹp. Sau lưng bọn mình, dòng đời rất thực vẫn miệt mài trôi đi, như vẫn thế...
Những giấc mơ không ở đâu xa, quan trọng là có ai cùng bạn đi tìm và chia sẻ những giấc mơ ấy hay không. Cảm ơn bạn, Thúy Nga Trần, đã cùng mình đi tìm những giấc mơ kia. :x

Vẻ diễm lệ vương chút u sầu của sông Thu trước sự luyến lưu bịn rịn của chàng Hoàng Hôn

Phía trước bọn mình là một giấc mơ tuyệt đẹp... 

...Sau lưng bọn mình, dòng đời rất thực vẫn miệt mài trôi đi, như vẫn thế...





Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Giả


Để chuẩn bị cho việc kiểm tra trường chuẩn, giáo viên phải cho học sinh kiểm tra lại, chỉnh điểm cho đạt chỉ tiêu. Nhỏ Q nói, chuẩn không cần chỉnh mà sao trường mình chuẩn cứ phải chỉnh hoài.
Một hội thi giáo viên giỏi diễn ra chớp nhoáng. Đương nhiên là ai cũng đạt cả, để đạt chỉ tiêu mà. Chưa thi mà giấy khen đã in sẵn rồi. Một bài phát biểu nhấn nhá nghe có vẻ hùng hồn: Thật vui là không có ai không đạt, có kết quả như vầy là nhờ vào sự nỗ lực của các thầy cô, v.v.
Nghe bí thư Đoàn trường nói vang vang, dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN quang vinh..., mình đột nhiên nổi da gà.

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Ru đời đi nhé - lanhdien

Bài thơ này của Lãnh, mình không biết nó hay chỗ nào, vì sao mà hay, nhưng mình rất thích, và từ sau khi mình đọc, bài thơ như nhập tâm mình luôn, những câu thơ cứ lởn vởn trong đầu mình, và mình thuộc lòng ngay. Lạ thiệt, bởi mình có phải là đứa dễ thuộc thơ ai bao giờ đâu!

Ru đời đi nhé - lanhdien

Tất cả các bài thơ tình anh viết
Đều nghiêng về phía chông chênh
Cũng như những điều em biết
Đời anh là chuỗi lênh đênh
Giống như con thuyền vô định
Ngược trôi về phía thác ghềnh…

Em biết không?
Mai này ta có gặp
Chỉ xin em tặng lại một nụ cười
Như cái thuở đôi mươi ngày trước
Đừng ma mị lòng
Đừng có những ẩn ngôn

Đốt thơ trên từng năm tháng
Khói về lấp bóng tà huy
Nét cười ban sơ thánh thiện
Tôi đây chấp chới nhu mì

Cánh gió lòe xòe rải đầy mặt đất
Ngàn cơn bụi đỏ phiêu hốt lên trời
Mắt em ngấn lệ tơi bời
Để tôi thảng thốt nghe đời bão giông

Ở nơi đâu?
Trên mặt đất này
Còn em còn cả
Tiếng cười
Ngổn ngang…

 12/2012

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Chọn (4)




Giữa những ngày mùa đông buốt giá này... 

Tôi chọn cùng hai vòng xe quay lang thang miên man qua con đường nhỏ giữa cánh đồng lúa vừa mới nhú lên những mầm xanh, nghe từng đợt gió mùa Đông Bắc quất ràn rạt qua đồng, ràn rạt trên thân những cây trụ điện, cảm nhận được cái ngác ngơ của những thân mạ non vừa mới chào đời. Xa xa phía bên phải cánh đồng là một con đường ven sông vừa mới được bê tông hóa, con đường mà tôi chọn sẽ cùng bạn đạp xe qua đấy vào mùa xuân này, để ngắm cảnh trời mây, hoa cỏ mùa xuân đẹp như thơ nơi ấy. Tôi cảm nhận được sự nhẫn nhục của dòng sông vẫn đang chảy miệt mài thinh lặng kia, mà đáy sông dường đang cuộn sóng, như tôi... Phía bên trái cánh đồng còn lại là dòng phố xá vẫn tấp nập người qua. Tôi cảm nhận được những lo âu, những hơn thua lố bịch, những điều ngốc nghếch mà con người cứ phải cuốn mình vào trong ấy. Tôi nhẹ nhếch môi cười. 
Tôi chọn mặc chiếc áo len với muôn vàn kẽ hở. Tôi thích cảm giác để cái lạnh len vào, nhấm nháp thịt da mình. Đôi khi tôi như muốn thách thức cơn gió cay nghiệt kia, cứ thốc đi, thốc nữa đi, thốc vào trong hồn ta đang tan hoang này xem ta có sợ không, đương nhiên là ta không sợ, bởi chẳng có gì có thể làm ta lạnh hơn được nữa, khi ta đã mở toang tất cả những cánh cửa lòng ta, để gió cuốn đi...

Giữa những ngày lòng tràn ngập nỗi chán ngán với cuộc đời này... 

Tôi chọn tiếng "ừ" cùng bạn ruổi rong. Nói chuyện vu vơ hoặc chẳng nói gì, để không phải suy nghĩ đến những điều khiến tôi bực dọc. Ngang qua những dòng sông bao giờ cũng khiến lòng tôi dịu dàng và bâng khuâng những xúc cảm. Mùa này, những bãi phù sa nổi lên giữa dòng Thu Bồn rộng mênh mông kia đang được những người nông phu cần mẫn cuốc xới, bón chăm, hứa hẹn một mùa xuân mơn mởn xanh. Tôi đã gặp nơi này cụ ông, cụ bà da nhăn nheo, lưng còng lọm khọm, leo lên leo xuống cái thang tre đơn sơ dựng đứng từ thành cầu xuống bãi cát dưới kia để làm việc. Cuộc sống vẫn trôi đi như bản chất vẫn thế. Có những cuộc đời nghèo cực, lam lũ mà bình yên mà chắc gì những kẻ ngốc ham hố hơn thua ngoài kia có được. 
Tôi chọn về nhà với những yêu thương. Nơi ấy có những nụ hoa bé xinh thầm lặng ươm mầm tặng tôi, dẫu mùa khô giá. Nơi ấy có những đứa con ngoan má phính bầu bĩnh chờ tôi đặt lên đấy những nụ hôn âu yếm. Nơi ấy có một người dẫu là rất chướng kỳ, vẫn là người dành cho tôi trọn vẹn một tình yêu thương.

_01/2015_

Ngang qua những dòng sông bao giờ cũng khiến lòng tôi dịu dàng và bâng khuâng những xúc cảm. Mùa này, những bãi phù sa nổi lên giữa dòng Thu Bồn rộng mênh mông kia đang được những người nông phu cần mẫn cuốc xới, bón chăm, hứa hẹn một mùa xuân mơn mởn xanh.




Tôi đã gặp nơi này cụ ông, cụ bà da nhăn nheo, lưng còng lọm khọm, leo lên leo xuống cái thang tre đơn sơ dựng đứng từ thành cầu xuống bãi cát dưới kia để làm việc.




Con trai tự nguyện giúp má rửa bát đĩa, vừa làm việc vừa cười vui. :)

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Quá độ


Trường đang tăng tốc chuẩn bị hồ sơ đăng ký lên trường chuẩn quốc gia. 
Có lẽ một quá trình "quá độ" mới sẽ bắt đầu. Đau.





Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]