Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN





Tâm hồn tôi, bản ngã của tôi, có thể nói hết chín mươi chín phần trăm chịu ảnh hưởng từ Người. 

Chữ viết vừa cứng cáp vừa như múa lượn của tôi là do người định hướng. Người thường bảo Người thích nét chữ đứng hơn nét chữ nghiêng, nên tôi đã cố công luyện sao cho nét đứng thật thẳng. Người thích những kiểu chữ phăng-te-di, nên tôi cũng tìm cách sáng tạo cho nét chữ của mình chẳng giống ai.

Niềm đam mê của tôi dành cho hội họa, cho âm nhạc và thi ca là do ngọn lửa ấm áp của Người truyền sang. Người hay vẽ những bức chân dung tặng người phụ nữ của Người, và chỉ tôi cách để dễ dàng vẽ sao cho giống. Cho tôi tham gia lớp hội họa thiếu nhi, khuyến khích tôi làm thơ, Người bảo, trong sáng tác nhất định phải chú ý đến tính sáng tạo của tác phẩm, chỉ có sự sáng tạo mới khiến tôi có được sự khác biệt, mới có thể khiến tôi thành công. Người thường ôm đàn hát những ca khúc trữ tình sâu lắng, và đệm cho chúng tôi cùng hát vang. Từ khi ấy tôi biết “tính toán”, rằng chồng tôi sau này phải là một người biết đàn, để những tối quây quần sưởi ấm lòng nhau bằng tiếng hát lời ca.

Lên mười tuổi, tôi được Người dạy cho những câu nói tiếng Anh lạ lẫm (thời đó ở chỗ tôi, phải 16 tuổi học lớp mười, học sinh mới được học vỡ lòng Tiếng Anh)

Lên mười tuổi, tôi thỉnh thoảng được Người chở đi chơi bằng xe đạp. Người chở tôi đi qua những con đường quê đất mịn, có lúc Người dừng lại nơi một bụi duối dại, say sưa hái cho tôi những quả duối vàng ươm, dường lúc đó Người đang mải mê lạc bước về thiên đường tuổi thơ xa xưa của Người. Người kể tôi nghe đủ thứ chuyện trên đời. Điều tôi nhớ nhất là tình cảm yêu thương vô bờ bến Người dành cho người mẹ hiền hậu nhất thế gian của Người.

Lên 13, tôi mê môn Hình học. Niềm đam mê ấy bắt nguồn từ những cuốn sách người nâng niu giữ lại sau những tháng ngày đất nước trải qua binh lửa chiến chinh. Những bài toán hình học cuốn hút tôi, cũng như đã từng cuốn hút Người mấy mươi năm trước.

Lên 13, tôi đủ xúc cảm để rưng rưng những đêm Giao thừa chỉ tôi với Người còn thức đón năm mới. Người đốt nén nhang trầm, lâm râm khấn vái. Và hai ba con ngồi lặng yên nghe pháo nổ đì đùng khắp nơi…

Tôi tập tành vẽ vời. Tôi tập tành viết lách. Và tôi cũng tìm thấy cuốn sách dạy nhiếp ảnh trong tủ sách của Người, để rồi sau đó cứ ấp ủ ước mơ có một chiếc máy ảnh cho riêng mình. 15 tuổi trăng rằm, tôi vui sướng được Người tặng chiếc máy ảnh cũ kỹ người tìm mua lại của người ta. Tôi thỏa ước muốn, tung tăng chụp đủ kiểu ảnh những bọn bạn con gái áo trắng điệu đà ở trường của tôi.

15 tuổi trăng rằm, tôi được Người dạy dỗ, là con gái, phải kiêu sa. Người kể tôi nghe lý do vì sao Người đặt tên cho tôi là Duyên, Người đọc tôi nghe những bài thất tình của Nguyễn Tất Nhiên và đương nhiên, hát cả Thà Như Giọt Mưa do Phạm Duy phổ nhạc nữa.

15 tuổi trăng rằm, tôi thường nghe Người nhắc nhở, rằng Người muốn tôi phải luôn thật điềm tĩnh, phải mạnh mẽ trước những phong ba biến động của đời người. Tôi đã đi qua hai phần ba đời người, trải qua không ít thăng trầm và thấy mình may mắn nhờ vẫn luôn nhớ lời Người dạy bảo.

17 tuổi, tôi dự định thực hiện ước mơ ngày bé của mình là thành nữ bác sĩ mang ống nghe nơi cổ đi khám bệnh cho bệnh nhân, nhưng cuối cùng, tôi đã lại chọn đi theo dấu chân của Người, tôi học tiếng của người Anh.

Người lại chở tôi đi khắp nơi mượn những bộ đề ôn thi. Người đưa tôi ra nhà sách ở thành phố chọn mua cho tôi những quyển sách giúp tôi học. Người không dạy tôi nhiều, Người chỉ cho tôi cách để tôi học từ những cuốn sách.

Người luôn bên tôi. Sau này Người hay nhắc lại trong nụ cười hiền hậu cảnh tôi nằm chờ kết quả thi tuyển sinh Đại học, thở dài sườn sượt và thỉnh thoảng lại buông điệp khúc: Ước chi con đậu vô trường đó Ba hì…

Tháng ngày tôi học Đại học là tháng ngày vai Người oằn nặng gánh lo cơm áo. Người dạy thêm ở các trường học, các trung tâm ban đêm, rất vất vả nhưng Người rất vui. Hai tuần một lần, vào chiều thứ Bảy Người chạy xe qua hơn 30 cây số ra thành phố chở tôi về thăm nhà, chiều chủ Nhật lại đưa tôi đi, Người phải vất vả như vậy chỉ vì tôi quá ốm yếu lại bị say xe không thể đi về bằng xe buýt.

Người bây giờ…

Người bây giờ đang bệnh nặng, liệt nửa thân mình, đầu óc chẳng còn sáng suốt. Các em tôi bảo, Người nhắc tên tôi luôn, Người hỏi sao tôi không đến thăm Người. Và với chứng rối loạn cảm xúc, Người khóc khi nhắc đến tôi. Má tôi kể, có lần má hỏi Người thương đứa con nào nhất, Người đã bảo Người thương tôi nhất, vì tôi là con gái đầu lòng.

Tôi không sống cách xa Người lắm, nhưng công việc bộn bề, chỉ có thể thu xếp đến với Người nhiều lắm chỉ hai lần một tuần mà thôi.

Ngày mai đã là ngày Tết của Nhà Giáo. Trong tim những đứa trò nhỏ từng là học trò của Người, Người hiền như ông tiên, ông Bụt. Trong tim tôi, ông tiên ông Bụt ấy còn là người thầy đầu tiên, người thầy vĩ đại nhất của đời tôi. 

Ngày mai, trò nhỏ đến thăm không gặp cũng đừng trách cô nhé.

Ngày mai, tôi sẽ dành ngày Tết Nhà Giáo này được ở bên Người.

_20.11.2015_















Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Bài Haiku số 2








con rắn mối
say mật nắng vàng
gã từ quan ngồi say ngắm

(Tặng Đời Đá Vàng)


*********************************************

"Thời con gái xa xôi", cô cũng thường mơ mộng... xa xôi, sau này sẽ tìm một việc làm ở phố, sống một đời sống khá giả, hưởng thụ những tiện nghi, cơ bản là bản thân sẽ trở thành người-thành-phố đẹp đẽ, sang trọng, không xấu xí như người nhà quê cục mịch, quê mùa.
Rồi cô đi học ở thành phố. Thế nhưng lòng cô sao cứ mãi u hoài. Phố thị không thật sự là nơi cô muốn gắn bó. Những cuối tuần về quê với cô bao giờ cũng thật tuyệt. Cô thích thú với mọi thứ, từ cọng rơm, ngọn dền, trái mận, con heo, cho đến con rắn mối sột soạt trên đám lá khô. Ngọn dừa cao ơi là cao, và gió thì mát ơi là mát. Cả nhành cây trứng cá chi chít trái đỏ sà xuống con kênh nước đầy và trong xanh. Không khí sạch và mát thơm... Từ lúc đó, cô nhận ra, đâu mới là nơi dành cho cô.
Sáng nay cô ghé chỗ của lão Đời Đá, thích thú với những chỗ ngồi trong khu vườn nhà lão, tất cả đều lọt thỏm trong một không gian mát, xanh, dại và quê. Khi thấy cô dừng lại nơi có một cây hoa tím bé tí ti, thấy cô quan tâm cây hoa, lão vội vàng phân bua, cây này em nhổ trong bụi tre về, ý là hoa dại đấy thôi, không có tên đâu.
Thế rồi từ chỗ ngồi của mình, cô phát hiện ra anh chàng rắn mối trẻ trung này. Nắng mùa thu thật ngọt, mơn man trên nhánh lá đỏ, và chàng rắn mối dường ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của nàng thu. Con rắn mối hiền lành sột soạt trên lá khô mà cô thương ơi là thương năm nào lại hiện về. Cô nhớ lại, cũng vì nó mà cô quyết định "giã phố, hồi hương" :D
Lại nói tới lão Đời Đá, nghe đâu, lão cũng bỏ công việc ngon ơ ở thành phố, về quê ẩn dật nơi góc vườn này, đặt tên cho cốc của lão là Đời Đá Vàng :)
Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]