Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Những vòng tay âu yếm



Những
Vòng Tay Âu Yếm












“Tình
yêu là món quà quý nhất mà con người nhận được của nhau.” Ludovie
Helévi




Chúng tôi đón chào và làm quen với Andrea khi cô xuống xe buýt cùng với các sinh viên đồng hương của cô. Ðó là những sinh viên Slovakia, họ đến theo chương trình trao đổi sinh viên giữa các nước. Andrea biết nói tiếng Anh nhưng cô rất lo lắng. Tôi có thể cảm nhận sự
lo lắng của cô. Gia đình tôi có năm người. Bọn trẻ nhà tôi đã
quá quen với những sinh viên nước ngoài, nên chúng nhanh chóng
chạy lại với cô và muốn ôm cô, nhưng lát sau, tôi nhận ra rằng
cô không quen với cách biểu lộ tình cảm này. Chúng tôi thì lại
rất thường ôm nhau. Các thành viên trong gia đình ôm nhau nhiều
lần trong ngày và Andrea thấy hết những cảnh đó. Tôi có thể nhận
thấy cảm xúc biểu lộ trên mặt cô những lúc ấy. Cô cũng rất muốn
làm như thế.




kể cho tôi nghe tuổi trẻ của cô tại châu Âu. Mẹ của Andrea cũng
rất yêu con, và mối quan hệ của hai mẹ con nói chung là tốt đẹp
và thắm thiết “theo kiểu châu Âu”. Mẹ cô đã thôi không ôm ấp cô
từ khi cô còn rất nhỏ.




Khi
cùng chung sống với chúng tôi vào mùa hè năm 1992, Andrea dần
dần trở thành một thành viên trong gia đình tôi. Chúng tôi cảm
thấy mến nhau rất nhanh, và cũng từng ôm nhau.




Andrea
đã biết được niềm vui khi ôm lấy người khác và được những người
thân yêu ôm lấy, và nhất là cô thấy cần phải chia sẻ niềm hạnh
phúc ấy với mẹ mình.




Cuối
tháng tám, Andrea trở về Sloviakia. Cô đáp máy bay tới Munich,
nơi mẹ cô đang chờ đón tại phi trường. Mẹ cô đón cô với nụ cười
và những lời âu yếm như thường lệ, rồi giúp cô mang túi xách.




Andrea
nhìn mẹ, mắt cả hai mẹ con đều đầy lệ, cô nói: “Mẹ, con muốn ôm
mẹ, và cũng muốn mẹ ôm con, thật lâu”. Họ đã làm thế, và hôm đó,
hai mẹ con ở lại phi trường suốt ba tiếng đồng hồ để khóc, ôm
lấy nhau và trò chuyện. Andrea nói rằng cô sẽ thường xuyên ôm
con của mình, và mẹ cô cũng muốn dự phần vào đó. 




Mary
Jane West

**************************************************************************


Bạn bảo, bạn và ta rất giống nhau. Như rứa, như rứa đó... Ừ, giống mà. Bạn và ta đều có tấm lòng chân thành. Quan điểm sống cũng giống: Không biết người ra sao, tốt hay xấu, nhưng trước hết hãy tin người đi, cho người và cho mình một cơ hội để đến với nhau...

Bạn nhắn tin. Cười ke..ke...ke...

Ta nghe xót dạ quá. Thương bạn nén tiếng nấc trong lòng... Nỗi khổ trong lòng người đàn ông của bạn, ta hiểu, bạn à.

_ Ta ôm mi cái được không?

_ Được.

.................

_ Ta ôm mi cái nghen?

_ Không. Ta không cho mi ôm ta nữa.

_...





_ Để ta ôm mi...







Lém hả mi? Đứng yên đi. Tay mi nhỏ xíu...



................................

Lại thêm một điểm giống nhau. Ta và bạn đều thèm... một vòng tay ôm. Là khi rối lòng. Là khi thấy bơ vơ trống trải. Là khi thấy thiếu niềm tin ở chính bản thân mình. Là khi lòng có một niềm vui nho nhỏ cần chia sẻ. Là gặp lại nhau giữa cuộc đời, hay lúc sắp phải chia xa...

Khi bạn nói: "Ta ôm mi cái được không?", là lúc ta thương bạn vô cùng. Lúc đó ta nhận ra, bạn cũng mềm và bé nhỏ như cọng cỏ, dù trước ta lúc nào lúc nào bạn cũng gồng mình tỏ vẻ ta đây mạnh mẽ lắm. 


Bạn à, dù cuộc sống của bạn đang bế tắc, bạn đang phải đuối sức bơi ngược dòng nước xiết, và bầu trời trên đầu bạn đầy mây đen và giông tố.... Bạn cũng không được đánh mất niềm tin đấy nhé. Trời không thể cứ mưa mãi. Nếu mỏi mệt, bạn hãy dừng lại nghỉ ngơi giây lát. 


Tựa vào ta đi. 


Ta sẽ cho bạn một vòng tay ôm ấm áp, để bạn biết rằng trong cơn giông tố cuộc đời, bạn không phải bước đi một mình. 





















Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

CHỐN BÌNH YÊN

Có một nơi tôi thường muốn tìm về để thoát khỏi những áp lực của cuộc sống.


Đó là quê hương yên bình nằm phía bên kia một nhánh của dòng sông Thu chảy lặng lẽ quanh những xanh tươi rau đậu cà bắp, quanh những rặng tre la lả cánh cò bay. Nơi ấy có ngôi nhà nhỏ nằm giữa những giàn mướp, bí bầu, giữa những luống rau xanh mơn mởn cùng vàng ươm hoa cải hiền hòa khoe sắc dưới nắng mai.



Nơi ấy, ông cụ già tóc trắng lững thững vác cuốc từ vườn vào nhà, miệng ngân nga câu hát “Đất nước tôi, thon thả giọt đàn bầu…”

Nơi ấy, có bà cụ hiền từ nhất thế gian, nét xuân sắc giờ ẩn mờ sau những nếp gấp thời gian, đang cặm cụi kẹp rau hoặc lui cui nhóm bếp…

Tình yêu của tôi đã đưa tôi về chốn bình yên ấy hơn mười năm trước. Còn nhớ mãi cái phút giây ngồi bên anh trong chiếc xe hoa màu đỏ, má nóng bừng và tim ngập tràn những cảm xúc lạ lẫm trong tiếng nhạc dập dìu: Em theo anh đi về... Về quê hương yêu dấu ...Em theo anh đi về ...Về quê hương tuyệt trần… Hai đứa ngồi bên nhau, im lặng không nói năng gì, có lẽ cả hai đều thẹn thùng và đều đang đắm mình trong những cảm xúc của riêng mình…


Bố chồng…

Ngày tôi về, ông cười nhiều, nói nhiều. Ông bảo, Ba vui lắm, có thể ba là người vui nhất đấy. Ông uống khá nhiều trong tiệc cưới và hát tặng quan khách bài hát ông tự sáng tác nữa.

Bố chồng tôi là một nông dân đặc biệt. Ngoài tình yêu đối với ruộng vườn, ông còn có một tâm hồn phong phú dành cho thơ văn và âm nhạc. Ông có tấm lòng bao dung và tình yêu thương với hết thảy, con người và sự vật xung quanh. Ông khác tất cả những người nông dân mà tôi biết. Những cuộc trò chuyện với ông thật thú vị. Cái cách ông kể về ông Năm, ông Lý, cậu Ba xóm trên hay anh Mười, cô Bảy xóm dưới làm tôi có cảm giác như đang đọc một cuốn sách hay mà những nhân vật trong truyện đều được khắc họa đậm nét. Ông thường chia sẻ với tôi những bài thơ ông viết, những bài thơ về quê hương, về gia đình và về những khoảnh khắc lãng mạn trong đời. Ông bảo, các con ba không có đứa nào hiểu được ba như con dâu quý của ba hết.

Thơ của bố chồng tôi đây.

RU CHÁU
(Tặng cháu nội nhân ngày cháu tròn một tháng tuổi)

Cuộc đời tròn tuổi sáu ba

Lần đầu ru cháu ơi à... à ơi…

Cháu của ông ngủ ngoan nào
Bình yên giấc ngủ đi vào giấc mơ
Bên vành nôi thoáng câu thơ

Dòng sông in bóng cánh cò nhấp nhô

Đầy v­ườn thơm ngát hương cau

Gíó chiều hát khúc ca dao ngọt lành

Trời trong xanh, nắng lung linh

Nghe trong cơn gió thanh bình thoảng qua

Đư­ờng về quê ngoại đầy hoa

Đường về quê nội bài ca thắm lời

Ngủ ngoan cháu của ông ơi

Mai ngày khôn lớn cuộc đời hiểu ra

Cánh bằng tung gió cao xa

Nhớ đừng quên tiếng ơi à, à ơi
Ngủ ngoan cháu của ông nào,

Ngủ ngoan cháu của ông ơi…

Ngủ ngoan cháu của ông nào,

Ngủ ngoan cháu của ông ơi …

BÀ XÃ TÔI
(Tặng Bà xã nhân ngày QTPN 8/3/2010)

Bà xã tôi cái thời còn thiếu nữ

Tóc chấm ngang vai buộc gọn chiếc đuôi gà

Bà xã tôi cái thời còn con gái

Suối tóc bay bay_ điểm hẹn gió đi về


Bà xã tôi cái thời còn cắp sách

Áo trắng, trắng ngần vằng vặc ánh trăng khuya

Rồi năm tháng trôi qua
trôi qua                                                                                                                                                                 trôi qua…

Bà xã tôi giã từ thời con gái


Rồi năm tháng trôi qua

trôi qua

trôi
qua…


Bà xã tôi nay đã là bà lão

Là hội viên của Hội Tuổi Người Già

Và chúng tôi chẳng ai còn son trẻ

Có những đêm ngồi bên nhau thỏ thẻ

Ngắm trăng vàng nhắc chuyện thuở xưa xa…


THƯƠNG BÀ

Ngày xưa gọi tiếng “ yêu em”

Bây giờ chỉ nói rằng “Tôi thương bà”

Thương bà gánh nặng đường xa

Thương bà nắng táp mưa sa thân cò

Sang sông còn khách đợi đò

Mặc cho sóng gió con đò vẫn đưa

Đất trời còn lắm nắng mưa

Tôi, bà còn phải sớm trưa đi – về

Một ngày rợp trắng hoa lê

Tôi – Bà, ta dắt nhau về đón xuân.

BAO GIỜ...
Bao giờ cho tới ngày xưa

Thuở tròn tay mẹ, thuở vừa tay cha

Ngọt ngào câu hát dân ca

À ơi tiếng mẹ ru ta giấc nồng

Bao giờ cho tới ngày xưa

Thuở vừa lên bốn, thuở vừa lên năm

Long lanh ánh mắt trăng rằm

Trời xanh mây trắng tung tăng cánh diều

Bao giờ cho tới ngày xưa

Thuở vừa mười chín, thuở vừa đôi mươi

Câu thơ tiếng hát nụ cười

Theo ta đến một góc trời đầy sao


Mẹ chồng…

Nữ sĩ Xuân Quỳnh chưa chắc đã yêu mẹ chồng bằng tôi đâu, vì với tôi, Má là bà mẹ chồng tuyệt nhất thế gian.
Ngày mới yêu nhau anh hay kể, Má anh hiền lắm. Má anh ngày xưa đẹp lắm nghe! Má anh nấu ăn ngon…


Ngày tôi về , má đón tôi như đón một món quà quý. Má lăng xăng và chăm chút, như sợ tôi buồn, như sợ cảnh nhà mình thiếu thốn làm tôi thấy bất tiện. Bài học đầu tiên tôi học được từ Má là cách má lặng lẽ chăm sóc chồng con. Bếp nhà Má luôn đỏ lửa, cơm và thức ăn luôn nóng ấm sẵn sàng phục vụ cho bất kỳ đứa con nào về muộn…

Ngày tôi về, Má tròn sáu mươi, dáng người nhanh nhẹn, nước da hồng hào thời con gái giờ đã nhuốm màu mưa nắng. Tôi đã kinh ngạc trước sức bền bỉ, dẻo dai, chịu thương chịu khó phi thường của Má. Sáu mươi tuổi, Má còn đằm phơi thân cò với gần mười sào ruộng!

Trời nắng đổ lửa, tôi ở nhà vào bếp còn thấy hoa mắt. Lòng cứ xót xa nghĩ cảnh Má trơ vơ giữa đồng, đôi chân gầy bấm vào bùn, lưng cúi khom dặm sạ. Má về, vẫn bước chân thoăn thoắt, mặt đỏ au, vừa lau mồ hôi vừa hỏi, con nấu canh hả, rồi má nêm thử canh, cười dịu dàng, “hè… ngon!” trong sự kinh ngạc và cảm phục đến rưng rưng của con dâu…

Với con cái, Má lúc nào cũng hiền từ và hy sinh. Má vất vả vậy cũng là để lo cho các con Má được ăn học, được sáng láng với người ta. Mọi việc khó trong nhà Má đều giành về phần mình.
Tôi làm dâu, cũng được má thương yêu với tình yêu thương như thế. Tibon, tác phẩm đầu lòng của tôi, giống bà nội y đúc, có lẽ do lúc mang thai, thương yêu và cảm phục tôi dành cho Má đã tạc lại thành từng đường nét trên gương mặt con trai tôi chăng?




Tình già…


Ông làm thơ, bà gật gù khen hay.

Ông làm nhà, ngôi nhà không đủ tiền xây cất một lần nên phải chắp nối không theo một bản thiết kế nào cả. Thằng cháu đích tôn của ông bình luận: Con thấy nhà ông nội giống cái đầu của…siêu nhân Gao chó sói. Con trai ông cười, nhìn từ xa thấy nhà mình… thất cười quá… Bà phản bác ngay: Không. Ba-con-nói, nhà mình nhìn hay hay, không giống ai… Thoạt nghe tiếng “Không” dứt khoát của bà, tưởng bà sẽ nêu một chính kiến, nhưng lại vẫn là “ba-con-nói”… Với bà, có vẻ như lời ông là chân lý duy nhất.

Ông vứt đồ đạc lung tung, bà buông một câu, chỉ như câu trách yêu, ông nì lộn xộn thiệt, rồi lăng xăng đi tìm.

Ông nuôi heo. Trên chuồng heo là một ổ gà. Mỗi ngày gà đẻ một trứng, ông lấy trứng… bồi bổ cho heo(!)


Bán hoa màu dành dụm được ít tiền, ông xây một khu vui chơi rất rộng cho…heo, dù chỗ ở của người không được thoải mái cho lắm. Ông lập luận, heo cần phải có chỗ đi chơi cho thoải mái thì mới lớn nhanh được.

Dù ông nói gì, làm gì, bà cũng luôn ủng hộ ông. Có vẻ như trong lòng bà, ông là một THẦN TƯỢNG.

Những đêm trăng sáng, ông bà bắc ghế ra ngồi trước hiên nhà. Không biết chỉ ngồi lặng yên hay có trò chuyện chi không mà thấy ngồi lâu lắc à. Chị hàng xóm cười tủm tỉm khi kể với tôi như thế.

Dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, ông vẫn luôn lạc quan, và bà, suy nghĩ của bà phụ thuộc vào ông tất cả. Câu chuyện đi bán bắp sau đây là một ví dụ.

Đợt mưa trái mùa năm trước đã làm hư hại cả sào bắp giống của ông bà. Tiếc của, ông bà bẻ những trái bắp còn non bị hỏng chất lên xe bò, rồi người kéo, người đẩy ra tít chợ đêm Nam Phước, cách nhà cả tiếng đồng hồ đi bộ, hy vọng có người mua rẻ về làm thức ăn cho gia súc. Người hàng xóm được ông bà nhờ trông nhà giúp kể lại, ông bà đi từ 7h tối, đến 11h vẫn chưa thấy về. Phần buồn ngủ, phần  lo lắng cho ông bà, chị định gọi điện báo chúng tôi, cũng vừa lúc ông bà về đến, kéo theo về nguyên xe bắp ban chiều, và vẫn …cười nói vui vẻ như khi đi. Bà sang nhà hàng xóm cảm ơn, vẫn giữ nụ cười tươi, bà bảo: “Hè è è…. Bán không được, mà được …một chuyến đi chơi, đi ngắm trăng…, cũng zui…” (Câu này, tôi dám chắc luôn, là câu nói của ông đấy!)

Cái tình đậm đà của ông bà, luôn khiến tôi ngưỡng mộ. Cái tình ấy luôn nhắc tôi nhớ, tôi phải luôn chăm lo và vun vén cho gia đình nhỏ của mình, để đời sau, đời sau nữa, sẽ luôn là những mái ấm yên bình, như mái ấm ông bà chúng vậy.
Chốn bình yên của tôi nằm bên bờ kia của dòng sông này đây....

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Hậu Valentine

Theo đề nghị của Heo đất, Cô nhỏ mở màn chương trình DỊCH THƠ CÓ THƯỞNG đây! Sẽ rất cảm kích các bạn tham gia ...mắc dịch cùng Cô nhỏ, và vô cùng cảm kích những ai có tấm lòng tài trợ các giải thưởng, có thể là hoa hồng, sô-cô-la, những tràng pháo tay,...

Và, Cô nhỏ cũng không quên chúc quý khách một mùa...hậu Valentine thiệt là hạnh phúc!!!
 


Rain or Shine ... Be My Valentine

Raindrops on our dresses,
Sunshine on our face,
No matter what the weather,
The look of love won't be replaced.

The silent sound as rain falls,
The brilliance of the sun.
They only promise radiance,
Caused by either one.

Let it rain, or let it shine,
It won't matter none.
You're such a lovely Valentine,
In either rain, or sun.

Let it snow, let it hail,
Earth blanketed with white.
It won't prevent our day,
Or deny the magic of our night.
Donna Wallace

Dù nắng, dù mưa

Mặc mưa rơi ướt áo
Mặc cho nắng vương mi
Trong mắt nhau diệu kỳ
Tình yêu ta rạng rỡ...

Thanh âm mưa lặng lẽ
Sắc nắng thì chói chang
Mưa cho ngày dịu dàng
Nắng cho ngày tươi đẹp

Trời cứ mưa, cứ nắng
Em thì rất ngọt ngào
Tung tăng cùng năm tháng
Em cứ hoài đáng yêu

Dù mưa rơi nặng hạt
Dù tuyết phủ trắng trời
Bên em, ngày đầy nắng
Đêm vẫn nồng nàn thôi.

(Cô nhỏ mắc dịch
)

P/s:  Chữ MẮC DỊCH ni hong phải chữ của Cô nhỏ, mà là bản quyền của Lãng tử tiên sinh, nghe đâu đến từ Đê tiện hội, người gốc Quổm Nang.



Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]