Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Ba cộng Má bằng...

Trưa ở CHỐN BÌNH YÊN.
 
Cả nhà đang măm măm khí thế món mỳ Quảng ngon nhất trần gian do bà nội nấu, chợt Tibon ra câu đố:

Tibon: _ Con có câu đố nghen. Con đố cả nhà là:  Ba  cộng Má bằng mấy?
Má: _ Ba cộng Má bằng 2.
Tibon: Chưa đúng.Tibin (cười tít mắt, reo lên): _ À, Bin biết rồi !!!
Cả nhà (chờ đợi)...
(Mọi người nghĩ xem, Tibin sẽ trả lời sao? )

Má và Tibin





Tibin (vẫn tít mắt) : _ Ba cộng Má bằng ...TÌNH YÊU!

 Cả nhà: !!!

Câu nói của con làm vỡ òa buổi trưa nhà Nội bằng những tiếng cười ròn tan thích thú. Ba và má nhìn nhau, ánh mắt có nắng lung linh...
Đáp án của anh Tibon cũng không hay bằng câu trả lời của em. Đáp án của anh là: Ba cộng Má bằng ...4 !

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Sen hồng mới nở, chị hay không?



Hạ về, những con đường đẹp hơn với bằng lăng tím ngát, hay với những góc phố rực lửa hoa phượng…

Nhưng với tôi,  đẹp nhất có lẽ là những lối quê quanh quanh dọc theo bờ sông đào, râm mát bóng tre và ngan ngát hương sen. Mùa này, sen đã rộ. Người ngang qua lối ấy, ngắm sắc hồng dìu dịu xen giữa màu lá xanh đằm mát,
lòng chợt thanh tân, những âu lo muộn phiền lặng lẽ ra đi, nhường chỗ cho luồng khí mới trong lành, thơm tho, thanh khiết ùa vào, để đầy lòng cũng thơm ngát hương sen…



Mỗi năm hạ về, sen nở, tôi lại nhớ đến một bài thơ xưa, một bài thơ tôi tập tành ngâm nga ngày còn bé, giờ không còn nhớ rõ tiêu đề bài thơ và tên tác giả. Bài thơ như sau:

 “Mình em thơ thẩn cạnh cầu ao

Em nhớ năm nao với tháng nào

Cùng chị ra vườn em hái nụ

Đùa con bướm trắng đậu cành cao

Chị bảo em rằng: “ Vén áo lên

Lội ra ngoài nữa hái hoa sen

Kẻo không ướt áo về me mắng

Mai chẳng còn cho bánh với đèn”

Hôm nay sen lại nở tươi hồng

Chị đã xa em, đã có chồng

Ở xóm Hạ nghèo hiu quạnh ấy

Sen hồng mới nở, chị hay không?”

Bài thơ là lời tự sự, là hoài niệm về tuổi thơ yên bình, là nỗi nhớ của người em xóm Hạ dành cho người chị đã theo chồng của mình, nỗi nớ gắn liền với mùa sen hồng nở. Âm điệu buồn buồn, ngậm ngùi vang lên ngay ở tứ thơ đầu tiên:

 Mình em thơ thẩn cạnh cầu ao…

Hình ảnh xóm Hạ cũng hiện lên, quạnh vắng. trong câu chữ: “mình em”, “thơ thẩn”, “cầu ao”. Chỉ mỗi từ “thơ thẩn”, cũng đủ làm hiện lên cái không gian yên tĩnh, vì bởi người ta không thể thơ thẩn, không thể thả dòng cảm xúc của mình miên man giữa một không gian xô bồ nhộn nhịp ồn ã được, để rồi sự yên tĩnh ấy khơi gợi cho chuỗi những hoài niệm tiếp theo:


“Em nhớ năm nao với tháng nào

Cùng chị ra vườn em hái nụ

Đùa con bướm trắng đậu cành cao”




Ai đã từng có tuổi thơ gắn liền với miền quê nghèo bên anh chị em ruột thịt của mình, hẳn không thể không một thoáng chạnh lòng nhớ về tuổi thơ trong trẻo ấy:

“Cùng chị ra vườn em hái nụ

Đùa con bướm trắng đậu cành cao”

Với mỗi người, có thể kỷ niệm không chỉ là góc vườn lung linh nắng hạ trên vạt hoa dại xinh xinh, không chỉ là bước chân  rón rén, là ánh mắt say mê dõi theo “con bướm trắng đậu cành cao”. Đó có thể là chùm ổi sẻ thơm thơm, là vị khóm mít chát chát nơi đầu lưỡi, là trò ô quan, là rúc rích trốn tìm, là hờn giận, là yêu thương… Nhưng tất cả, đều là niềm vui, là hạnh phúc được “cùng chị”, hay cùng anh, cùng em. Với tác giả, không gian gợi mở cho sự hoài niệm là “cầu ao”, là góc vườn có nụ hoa xinh và con bướm trắng,  nơi ngày xưa xa ấy tác giả đã “cùng chị” sẻ chia những phút giây ngọt ngào của tuổi thơ. Và trong miên man tâm tưởng, mùa sen nở ngày xưa hiện về:

“Chị bảo em rằng: Vén áo lên

Lội ra ngoài nữa hái hoa sen

Kẻo không ướt áo về me mắng

Mai chẳng còn cho bánh với đèn”



 Hoa sen, loài hoa có hương thơm thanh khiết mọc lên từ chốn bùn nhơ, thường được xem là biểu tượng cho phẩm chất thanh cao, trong sạch, như  ca dao Việt Nam:

 “Nhị vàng, bông trắng, lá xanh

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”

 Hoa sen đôi khi còn được ví von với hình ảnh người con gái đẹp:

"Bơi giữa mùa trăng em với sen,
      Hương sen e ấp chút hương nguyền.
Lấp lánh trăng tình sen gợi nhớ
                        Sen hồng sen trắng ... ấy sen duyên." (Võ Quê)

"Vẫn biết lòng mình là hương cốm,
          Chả biết tay ai làm lá sen." (Nguyên Sa)

 “Bây giờ mùa hạ sen nở nốt

                          Một chị, hai chị cũng như sen” (Thâm Tâm)



 Trở lại với bài thơ, hình ảnh hoa sen ở đây không hàm ý vẻ đẹp của phẩm chất tâm hồn, cũng không là hình ảnh ví von với người con gái đẹp, mà đơn giản là một hình ảnh gắn liền với làng quê Việt Nam, với mùa hạ tuổi thơ. Ta cũng bắt gặp tuổi thơ ấy trong “Trường huyện” của Nguyễn Bính:

“Học trò trường huyện ngày năm ấy
Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
Những buổi học về không có nón
Đội đầu chung một lá sen tơ

Lá sen vương phấn hương sen ngát
Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
Theo về tận cửa mới tan mơ.

…………………………………..”


Khác một điều, kỷ niệm với SEN trong tuổi thơ của “Trường huyện” là kỷ niệm dễ thương của đôi bạn học, còn kỷ niệm trong bài thơ trên là kỷ niệm “cùng chị”, kỷ niệm cũng quá đỗi ngọt ngào trong nỗi nhớ về người chị với lời dặn dò chu đáo rất “chị” và cũng rất thơ ngây:

“Chị bảo em rằng: “ Vén áo lên

Lội ra ngoài nữa hái hoa sen

Kẻo không ướt áo về me mắng

Mai chẳng còn cho bánh với đèn””

Tôi như thoáng thấy nụ cười chan chứa yêu thương của tác giả, nụ cười dành cho tuổi ấu thơ và dành cho chị mình, ở câu cuối khổ, khi nhớ về sở thích thời thơ ấu của mình, “bánh với đèn”, và hình phạt của mẹ cho những lần mê mải rong chơi mà quên mất lời mẹ dạy, mà ở đây, làm “ướt áo” là một ví dụ.

“Hôm nay sen lại nở tươi hồng

Chị đã xa em, đã có chồng

Ở xóm Hạ nghèo hiu quạnh ấy

Sen hồng mới nở, chị hay không?”

Mở bài thơ là thực tại ngậm ngùi, “mình em thơ thẩn…”, và kết bài thơ tác giả cũng đưa chúng ta về với thực tại ngậm ngùi: “Chị đã xa em, đã lấy chồng”.

Hôm nay sen lại nở tươi hồng_ là lời tác giả tự thầm thì với chính mình, hay là lời nhắc nhở chị mình về những kỷ niệm ngày thơ?
Sen lại nở tươi hồng
trong ao vườn nhà chị à, và kỷ niệm ngày xưa trong em, cũng tươi mới, cũng đẹp và thơm ngát như những đóa sen kia. “Chị đã xa em”, chị đã đành xa em để theo chồng, phải chăng là một lời hờn trách? Cảm xúc ấy rất thực, là cảm xúc có trong bất kỳ đứa em nào thương yêu chị mình khi chị “xuất giá tòng phu”.

Và hai câu thơ cuối, nghe sao nghẹn ngào thế:

“Ở xóm Hạ nghèo hiu quạnh ấy

Sen hồng mới nở, chị hay không?”

Chị hay không?”_ Một câu hỏi? Một lời nhắc nhở? Hay chỉ là một câu trách hờn? Chị giờ đây vui duyên mới của mình, bận rộn với cuộc sống mới của mình, chị có còn nhớ đến em không? Có khi nào ngậm ngùi thương em chốn quê nhà hiu quạnh, một mình lẻ loi, một mình thơ thẩn nhớ chị không nguôi? Dường như, em không đòi hỏi chị phải thường xuyên nhớ đến em, em chỉ mong trong tim chị, một góc nhỏ thôi, dành cho em, như khoảnh khắc “sen hồng mới nở” này đây, chị có hay em đang nhớ chị, có hay kỷ niệm ngày thơ của chị em mình đang bừng dậy trong em, tươi hồng như những đóa sen kia?


Một bài thơ xưa, câu chữ mộc mạc, như một lời tự tâm tình. Ấy vậy, mà sao tôi không nguôi xúc động mỗi khi ngâm nga lại bài thơ này, xúc động trước tình cảm chị em đẹp đẽ ấy. Và, tôi lại nhớ về tuổi thơ mình, nhớ ngày theo chồng có những giọt nước mắt của các em tôi…






****************************************



Hôm nay hưỡn, ngồi tập làm văn dù chẳng phải để lấy
điểm cho một bài học môn Văn. Mong bạn ghé xem đừng cười chê Cô nhỏ. Có một
điều Cô nhỏ rất ray rứt là không nhớ nổi tên bài thơ và tên tác giả, nên rất
mong khách ghé thăm nếu biết thì nhắc giúp. Xin đa tạ.









































Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Tiệm cắt tóc Cô nhỏ

Tiệm cắt tóc Cô nhỏ



Thông báo tuyển người mẫu

Alô Alô….

Tiệm cắt tóc Cô nhỏ số… Khối phố Mỹ Hòa xin thông báo : Cần tuyển người mẫu nam tuổi đời không giới hạn, không yêu cầu gì khác ngoài … lòng dũng cảm. Thời gian làm việc: 20 phút/ 1 tháng (chờ tóc mọc để tạo mẫu mới). Tiền lương sẽ được chi trả theo mức cao nhất dành cho người mẫu chuyên nghiệp. (hấp dẫn hông?!)



Thông báo khai trương

Tiệm cắt tóc Cô nhỏ chuyên cắt tóc nam sẽ khai trương vào ngày… tháng…năm…. Mọi khách hàng đến với Tiệm cắt tóc Cô nhỏ không chỉ được cắt tóc miễn phí mà còn được nhận quà và tiền thưởng nữa (cho lòng dũng cảm đó!).



Lời chủ tiệm:

Haizzzzz...

Không hiểu sao thông báo hấp dẫn này đã được phát đi trên các phương tiện truyền thông đại chúng lâu rồi mà tiệm cũng chỉ hân hạnh được đón tiếp (đúng ra là dùng vũ lực để ép buộc) chỉ 2 vị khách hàng kiêm người mẫu duy nhất… Đúng ra là còn một người mẫu nữa nhưng người mẫu này biến mất tiêu chỉ sau một lần thử làm người mẫu cho tiệm… he he…

Sau đây là vài hình ảnh về hoạt động của tiệm:

Người mẫu thứ nhất dũng cảm lắm nhưng có tật rục rịch mãi không yên...


 

Chủ tiệm kiêm thợ cắt tóc chính buộc phải nhắc nhở...



Vẫn không xong nên buộc phải dùng vũ lực thô bạo với khách hàng...


Khách hàng kiêm người mẫu thứ hai điềm đạm hơn...


22/10/2010

Gần 2 năm trôi qua, Tiệm Cô nhỏ xin phép được báo cáo lại tình hình như sau:
Số lượng khách hàng:
_ Tăng thêm 50%, tức là thêm được vị khách nhí Windy của nhà Dì Quyên.
_ Vị khách thứ 3 (Cậu Út) chạy mất dép một thời gian dài, giờ quay lại xin được làm người mẫu. Sau khi cắt xong, mợ Út cảm ơn cô chủ tiệm rối rít: Nhờ chị mà từ nay em yên tâm là mấy cô nhân viên, thư ký không lẩn quẩn gần ảnh nữa!

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Cảm xúc góc sân trường



Cô thường chọn một góc nào đó của sân trường, đứng ngắm say mê khoảng sân còn lại trong một niềm xúc cảm tuyệt vời. Thời gian đẹp nhất để đứng ngắm như thế là giữa buổi mai với ánh nắng trong vắt, ngọt ngào lấp lánh trên những tàng me, trên triệu triệu mắt lá bàng xoe tròn như những bông hoa xanh thắm, hoặc gần cuối buổi chiều, khi ánh nắng vàng rực rỡ rọi nghiêng nghiêng len lỏi qua những hàng cây.

Sân trường cô đẹp đến nao lòng. Nhưng không phải bất kỳ ai đều cảm nhận được vẻ đẹp ấy, càng không phải với những ai lần đầu đến nơi này.

Ngày cô đến, buồn mang mang nỗi buồn xa trường lớp, thầy cô, bạn bè đồng nghiệp, xa tụi nhỏ thân thương, nên hờ hững lắm với cảnh vật nơi đây. Cô vô tình không thấy được những tán lá xòe rộng như chào đón cô trong niềm hân hoan, những mắt lá tinh nghịch tươi vui đang dõi theo bước chân cô lạc lõng.

Hè đến, cô thất vọng vì không thấy hoa phượng đỏ cháy lòng, hay hoa bằng lăng tím ngát luyến lưu như những mùa hè trước ở sân trường nơi công tác cũ của cô. Cô bực bội vô lý với những hàng cây không hoa nhạt nhẽo. Thế nhưng cây dường như không mảy may hờn trách, vẫn rung rinh những cánh lá hồn nhiên trước gió và dưới ánh nắng mùa hè.

Rồi hè qua…

Thu sang. Cùng những áng mây bàng bạc....
Lác đác những chiếc lá bàng chợt một sớm mai bỗng dưng đỏ thắm. Chiếc lá đỏ nằm giữa vòm lá xanh, như những xúc cảm tươi mới thổn thức trong tim người, để người bâng khuâng cảm nhận và tự hỏi lòng:

“Có lá bàng đỏ ối

Thổn thức giữa vòm xanh
Tình có như lá đỏ

Sớm mai kia lìa cành?”

Thế rồi trong niềm vui ngày ngày đến lớp của cô có thêm những chiếc lá đỏ ngời ngợi ngoài kia qua những ô cửa nhỏ…

Học trò nơi này không như học trò trường cũ. Học trò nơi này khiến thầy cô trăn trở nhiều hơn. Mỗi ngày lên lớp của cô là mỗi ngày của những cung bậc cảm xúc. Có khi hân hoan bước đi trên sân trường, nhìn chiếc lá rơi thấy cũng đáng yêu, là khi cô hài lòng với bài giảng được truyền tải đến các em trọn vẹn, với tiết sinh hoạt lớp cùng những trò chơi, những câu chuyện kể vui vẻ nhẹ nhàng mà bao hàm ý nghĩa giáo dục tư tưởng sâu xa được các em chào đón nhiệt thành. Nhưng cũng không ít lần cô bước ra
khỏi lớp, kéo lê bước chân nặng nhọc, những giọt nước mắt chỉ chực trào ra, bởi
bài giảng cô tốn bao công sức đêm qua, bởi câu chuyện cùng thâm ý sâu xa cô gởi
gắm các em hôm trước vẫn chưa có hiệu ứng gì về phía các em. Và, lá me vàng rơi
rơi như mưa trong gió, như dịu dàng an ủi, dịu dàng sẻ chia…

Mùa đông…

Những lá bàng đỏ ối dần rơi, vẫn màu đỏ thắm tuyệt đẹp, đỏ từng vạt trên sân trường. “Những nhánh khô gầy” trơ ra trong rét mướt, thương thiệt là thương…

Một sáng mùa xuân, những chồi lá non chợt thức, nhú ra cả trăm nghìn chồi, nhỏ nhoi nhưng mạnh mẽ, tự hào vươn thẳng lên đón ánh nắng mai, và, ngay sáng hôm sau, đã bung xòe ra như những bàn tay mềm mại bé xíu, xanh mướt mát, ve vuốt lòng người, để từ đó dâng trào sức xuân, cùng cảm xúc trìu mến, yêu thương dâng tặng cuộc đời.

Dưới những vòm lá xanh mỗi ban mai lấp lánh trong nắng hay mỗi chiều về rung rinh đùa vui trong gió này, là vội vã những bước chân vào lớp học, là những tiếng cười nói lao xao, hồn nhiên giờ ra chơi, là lời phát biểu ấm áp của thầy giáo hiệu trưởng mỗi thứ hai sinh hoạt trước cờ, những hoạt động ngoại khóa sinh động, cuốn hút…

Dưới những vòm lá ấy, có cả cô giáo lòng tràn ngập yêu thương, chân bước bâng khuâng, mỉm miệng cười khi gió cứ trêu tà áo lụa bay bay…


Sân trường cô đẹp đến nao lòng...




...ánh nắng trong vắt, ngọt ngào lấp lánh trên những tàng me...

...trên triệu triệu mắt lá bàng xoe
tròn như những bông hoa xanh thắm
...

Một sáng mùa xuân, những chồi lá non chợt thức, nhú ra cả trăm nghìn chồi, nhỏ nhoi nhưng mạnh mẽ, tự hào vươn thẳng lên đón ánh nắng mai...
 
 Dưới những vòm lá xanh mỗi ban mai lấp lánh trong nắng hay mỗi chiều về rung rinh đùa vui trong gió này, là vội vã những bước chân vào lớp học, là những tiếng cười nói lao xao, hồn nhiên giờ ra chơi, là lời phát biểu ấm áp của thầy giáo hiệu trưởng mỗi thứ hai sinh hoạt trước cờ, những hoạt động ngoại khóa sinh động, cuốn hút…



Và đây là trường cũ, nơi cô đã trải qua thời áo trắng xôn xao và 14 năm công tác. Nơi phượng giờ này đã nở những chùm hoa lửa cháy lòng....






Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Lại thêm một cách nhổ răng độc đáo của Tibin

Tibin đã từng nổi tiếng với cách nhổ răng không tốn tiền mà rất nhẹ nhàng, được má giới thiệu ở đây: http://blog.yahoo.com/_2SRII7WKW6HQVX4F2A52DOWCM4/articles/144761/category/Bon+%26amp%3B+Bin
(Do không chèn link được nên má cọp lại nội dung cho mọi người đỡ mất công tìm nè.)


Cách 1, được thực hiện vào 6/10/2011

10 phút trước...


Á á...

Cái chi rứa Bon???

Thằng Bin cắn con đó má!!!

...........

Hê hê... Má ơi con nhổ được cái răng rồi má!!!

Hả??? Giỏi rứa??? Để má lấy bông nhét vô...

Ha ha... nhờ cái chưn anh Bon mà con nhổ được cái răng!!!

Răng lại "nhờ cái chưn anh Bon" ???

Thì tại con cắn cái chưn anh Bon nên cái răng hắn gãy ra!!!



Cách 2,  vào ngày 8/5/2012

Chiều về, Bin ta cười tít mắt và trông thật hề với khoảng trống ở ... hàng tiền đạo. Má, sau khi um hun Bin một cái thiệt đã, liền phỏng vấn.

: Ai nhổ răng cho con vậy ?

Bin (cười tít mắt): Cũng nhờ bạn Dung á má.
: Nhờ bạn Dung sao?
Bin: Dạ, bạn Dung làm như ri nè....
(Vừa nói, Bin ta vừa thu tay thành nắm đấm, đấm liên hồi trước mặt!)
(tiếp tục phỏng vấn): Sao bạn lại đấm con?
Bin (vẫn tít mắt): Tại con... chọc bạn... hi hi....

Hi hi. Má rút ra thêm một kinh nghiệm nữa để truyền lại cho các mẹ và các bé: Rất đơn giản, chỉ cần chọc ghẹo ai đó, để được ... nhổ răng vừa miễn phí lại vừa rất vui vẻ!

Hình minh họa đây!







Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Ngây thơ lời con trẻ

Bin cũng biết đá xéo



Má làm biếng đi chợ, thế là cả nhà được đi ăn đồ ngon. Địa điểm là quán Mười- Cầu Mống. Anh Tibon mập mạp, ham ăn lắm nhưng má thường hạn chế không cho ăn nhiều vì sợ anh béo phì. Lúc ăn xong, đoán là anh còn muốn ăn nữa nên má hỏi dò:
Má: Tibon no chưa con?
Tibon: Con á? Con còn có thể ăn 3 dĩa thịt như rứa nữa.
:
Tibin (nghe thấy vậy, cười ba lém): Được thôi, rứa để Bin kêu cho Bon dĩa thịt nữa, Bon ăn xong cí Bon.... trả tiền nghe, được hông?!

********************

Phong lưu


Đường về, hai tên nói líu xiu đủ thứ chuyện. Nào là đám mây trên trời kia hình con cá heo, đám mây nọ giống con cá sấu quá... Nào là, Chù..., bữa ni hết mùa xuân rồi mà người ta cũng còn ...bán hoa!... Và cả câu hay hay ni:
Tibon: Má ơi, hè này nhà mình đi .... Hawaii chơi đi, nghe má???
(buồn cười nhưng vẫn đáp tỉnh bơ): Thôi, đi Đảo Chê- chu đi.
Tibon: Con thích đi Hawaii hơn.
: Ừa, thôi đi Hawaii cũng được.

Má con mình nói chuyện, thấy đời mình nghèo mà cũng phong lưu ghia con hè?!

********************************************

Câu nói bất hủ

1 tháng 5. Ăn trưa nhà Nội, chốn bình yên, với món mỳ Quảng ngon nhất thế gian do bà nội nấu. Bon ta chợt hỏi: _Má ơi, Má sinh năm mấy vậy? _ 1975. Sực nhớ mình đang nghỉ lễ 30/4, má muốn con biết thêm về ngày đặc biệt này nên ra câu đố:

: Đố con năm 1975 có sự kiện gì đặc biệt quan trọng đã xảy ra với đất nước ta?
Tibon: Dạ, năm 1975 có thêm...... sự chào đời của một người.
: (thích thú) Sự chào đời của ai vậy ????
Tibon: Của Má đó!!!!
: (lên mây trong tiếng cười sảng khoái của cả nhà)
Nhà mình có hỗ trợ các icon từ yahoo và chèn hình ảnh, nhạc từ youtube
Anh Chị Em dùng mã code dưới đây để chèn vào comment nha:
Hình ảnh : [img]Link direct hình ảnh[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ youtube[/youtube]